Quay lại danh sáchmàu nhớ ·
Sen Hồng, Mùa Mới
❝ Tuổi mới cạnh tiếng cười con ❞
Câu chuyện
Mùa hè năm ấy, sen hồng đi vào ý nghĩ của cô ấy đúng lúc một cột mốc đang tới. Cánh sen có thứ màu khiến người ta muốn nhìn lâu: bên trên là hồng, bên dưới là bùn nước, nắng gắt, những ngày đứng giữa trời mà vẫn mở ra được. Cô ấy thích màu ấy, có lẽ vì màu sen không phủ đi chỗ nước đục bên dưới. Nó cứ nở theo phần của nó, bình thản trên mặt nước, để ai nhìn vào cũng hiểu rằng cái đẹp đôi khi không bắt đầu từ một nơi sạch sẽ, trơn tru.
Sau những tháng ngày em bé chào đời, người mẹ ấy còn đang ở trong thời gian có nhiều sự thay đổi. Sức khỏe không còn là chuyện có thể bỏ qua bằng vài câu xuề xòa; qua từng năm, nó để lại dấu ở hơi thở, ở sức bền, ở cách một người phụ nữ nhận ra mình đã khác đi rõ hơn sau lần sinh nở. Có lúc người mẹ ấy chỉ nói gọn rằng phụ nữ mình vất vả thật. Cô ấy không kể lể. Nó giống một tiếng thở đặt xuống cạnh cánh sen: đủ thấp để không làm ai giật mình, đủ thật để ở lại.

Cô ấy lấy chồng muộn hơn nhiều bạn bè. Khi những đứa trẻ trong nhà người quen đã lớn, em bé của cô ấy mới được vài tháng tuổi. Vậy mà trong lời kể của cô ấy lại có một khoảng rộng không tiếc nuối: tuổi trẻ đã được đi nhiều nơi, đã có những ngày nhìn thế giới bằng đôi mắt của riêng mình, nên bây giờ cô ấy không ngồi đếm lại phần đã qua bằng giọng hụt hẫng. Có những đoạn đời, đi qua rồi lòng không còn cấn, vì mình biết mình đang đến với những đoạn mới, đoạn đặc biệt nhất của cuộc đời.
Trong đời người phụ nữ ấy, một lần thuộc về ngày làm vợ. Một lần thuộc về thời mang con. Lần này thuộc về riêng cô, cô bước đến con số vừa đủ rõ để người ta dừng lại, vừa đủ gần để nghe những thay đổi trong người mình lên tiếng. Ba dấu mốc ấy đặt cạnh nhau, không ồn ào, nhưng mỗi lần đều là một cách cô ấy tự nhìn lại: mình đã đi tới đâu, điều gì đã ở lại, và điều gì còn muốn đem theo sang đoạn sau.

Thời mang con từng để lại cho cô ấy một nếp ngại. Những đường nét quen khi ấy không còn sát với người cô ấy vẫn biết về mình. Ký ức không ưng ý từ lần trước không làm thành vết thương lớn, nhưng đủ để mỗi khi nghĩ đến việc hiện diện trước một cột mốc mới, cô ấy dè dặt hơn. Bởi vậy, điều cô ấy mong lần này rất rõ: mọi thứ nên tự nhiên, trầm ấm, giữ nét riêng. Sự chăm chút, nếu có, chỉ nên làm người quen trong cô ấy hiện ra gần hơn, đừng đổi cô ấy thành một người lạ.
Người mẹ ấy vốn dễ chuyện, dễ cười, kiểu người làm người đối diện đỡ phải lựa lời. Nhưng sau sinh, một nụ cười cũng mang thêm nhiều lớp. Có lớp của vài tháng cơ thể chưa kịp trở về nếp cũ. Có lớp của một người đã bắt đầu hiểu sức khỏe sau mốc tuổi không còn chịu im lặng mãi. Có lớp của ký ức cũ, khi cô từng thấy những nét trên mặt mình bị đẩy xa khỏi cảm giác quen thuộc. Nụ cười vì thế không còn là chuyện miệng mở ra cho vui; nó là cách người mẹ ấy bước tới cột mốc này mà không phải né tránh chính mình.

Sen hồng vì thế hợp với cô ấy. Trong ký ức nhiều người, sen hay đi cùng tà áo dài, đi cùng một vẻ cổ điển đã quen mắt. Lần này, tà áo dài đứng ngoài câu chuyện. Cô ấy đi cùng sen bằng một cách gần hơn: một sắc trầm, một nụ cười mở rộng, một vẻ tự nhiên vừa có phần bỡ ngỡ, vừa có phần đã hiểu mình. Điều làm cô ấy ngạc nhiên nhất nằm ở đó: sen vẫn giữ được chiều sâu của một người phụ nữ sau sinh, ngay cả khi khuôn quen được đặt xuống và tiếng cười được để rộng ra.

Cô ấy không cần quay ngược về tuổi đôi mươi để thấy lòng mình đủ rộng.
Tuổi trẻ đã được đi, đã được sống, đã có phần của nó. Bây giờ có tiếng cười của con trẻ, niềm hạnh phúc của gia đình nhỏ, cô sẽ viết tiếp đoạn này thật đẹp. Cái đẹp của đoạn này, nếu phải gọi bằng một hình ảnh, nằm ở cánh sen hồng giữa mùa hè: không mượn một năm tháng cũ để làm mình trẻ lại, chỉ mở ra từ chính mặt nước đang có, dưới đúng thứ nắng đang chiếu xuống đời mình.

Mùa hè rồi sẽ rút dần khỏi mặt nước, sen cũng qua mùa.
Trong phần cô ấy giữ lại cho cột mốc này, vẫn có một đóa sen hồng đang mở: cạnh tiếng con bốn tháng tuổi, cạnh những năm trẻ đã đi xa đủ, cạnh nụ cười của người phụ nữ đã làm vợ, đã mang con, đã sinh em bé, đã thấy phụ nữ mình vất vả thật, rồi vẫn chọn nhìn đời mình bằng một sắc hồng bền hơn vẻ ngoài của một ngày.
Đội ngũ
Ekip thực hiện
NGUYỄN TRẦN HOÀNG LONG
Nguyễn Thị Nhinh
Nguyễn Phi Long
Nguyễn Như Ngọc
Vũ Hoài
Trịnh Thị Mai Hương
Nguyễn Quỳnh Anh
Thắng Văn Cao
Phạm Văn Đại
Ngọc Mai
Đang kiểm tra…
Cuối bài
Và những khung hìnhcòn lại
Lướt nhanh qua album — chạm vào một ảnh để xem trọn khung hình.
Hãy nhìn thật kỹ. Từ lúc album xuất hiện, những khung hình sẽ mờ dần trong 30 giây — như một ký ức không được giữ lại.
Thời gian cứ đi, mang theo mọi điều. Chỉ những khung hình còn nhớ ta đã từng hạnh phúc thế nào.
Ký ức vừa đi qua
Thời gian làm mọi điềuphai dần
Nhưng một bức ảnh có thể đưa ta trở lại — với ánh mắt, nụ cười và cảm xúc gần như vẫn còn nguyên vẹn.
Đọc thêm câu chuyện
Những hành trình khác
Khi bạn sẵn sàng
Câu chuyện của bạn
bắt đầu ở đây
Để lại thông tin, ekip Gạo Nâu sẽ liên hệ lắng nghe câu chuyện của bạn và tư vấn concept phù hợp — không vội vàng, không áp lực.
Hoặc liên hệ trực tiếp:



