❝ Ngày 1 tháng 5, Phương Thảo bước đến sinh nhật tuổi hai mươi tám. ❞
Câu chuyện
Hai mươi tám không phải là già.
Nhưng có những cô gái ở tuổi này đã bắt đầu nghe thấy tiếng thời gian rất khẽ. Không phải tiếng gì lớn. Chỉ là một buổi sáng soi gương lâu hơn mọi ngày. Một lần thấy gương mặt mình khác đi một chút. Một lần tự hỏi: nếu vài năm nữa mình nhìn lại, liệu mình có tiếc hôm nay không?
Thảo muốn giữ tuổi này sớm.
Không đợi đến khi đủ lý do. Không đợi đến một dịp thật long trọng. Không đợi đến lúc mọi thứ trong đời đã ổn hẳn rồi mới cho mình một ngày riêng.
Vì đôi khi, người ta không tiếc tuổi trẻ lúc đang có nó.
Người ta chỉ tiếc khi nó đã đi qua.
Hai mươi tám là một đoạn tuổi lạ. Đủ lớn để biết đời không chiều ai mãi. Đủ trẻ để vẫn còn nhiều thứ chưa kịp làm. Đủ tỉnh để hiểu nhan sắc không đứng yên. Nhưng cũng đủ thương mình để muốn giữ lại một phiên bản đang còn ở đây, đang còn tươi, đang còn gần với cô gái mà mình từng là.
Nỗi sợ già đi nghe qua có vẻ đơn giản.
Nhưng phía sau nó không chỉ là sợ xấu.
Là sợ một ngày nào đó, mình bận quá. Mình mệt quá. Mình quen xuề xòa quá. Mình nhìn lại và không còn nhớ đã có một thời mình từng rất muốn được đẹp theo cách của riêng mình.
Cho nên sinh nhật hai mươi tám của Phương Thảo không chỉ là thêm một tuổi.
Đó là một lời nhắc nhỏ: khi mình còn muốn giữ lấy mình, thì đừng để quá muộn.