Quay lại danh sáchBộ ảnh chân dung cá nhân · TP Hồ Chí Minh
Phần mình chưa muốn đánh mất
❝ Một mùa còn kịp giữ ❞
Câu chuyện
Qua tuổi ba mươi, có những người phụ nữ bắt đầu nghe thời gian rõ hơn.
Không phải nghe bằng một tiếng động lớn. Chỉ là một buổi sáng mở tủ lâu hơn mọi ngày. Một lần soi gương rồi đứng thêm vài giây. Một chiếc váy cũ bỗng không còn hợp như trước. Một màu son từng rất quen, tự nhiên nằm yên trong túi cả tháng.
Thời gian không hối thúc.
Nó chỉ đi.
Người phụ nữ ấy hiểu điều đó.

Chị không nói về một điều gì quá lớn. Không kể biến cố. Không dựng lên một lý do phải thật đặc biệt. Chỉ là thỉnh thoảng, chị muốn có một lần nhìn lại mình. Muốn biết mình đã đổi khác thế nào qua từng năm. Muốn sau này, khi những mùa trẻ hơn đã lùi xa, vẫn còn một điểm để quay về.
Cái buồn của phụ nữ sau ba mươi đôi khi nằm ở chỗ đó.
Không phải tiếc vì mình không còn như ngày trước. Cũng không hẳn là sợ tuổi tác. Cái buồn nằm ở việc có quá nhiều ngày mình sống qua mà không thật sự thấy mình trong đó.
Có những phụ nữ ở tuổi này bắt đầu có nhiều vai hơn tên gọi của mình. Ở nhà, họ là người phải nhớ rất nhiều việc. Ngoài đời, họ là người phải đúng giờ, đúng lời, đúng trách nhiệm. Một tuần trôi qua kín các đầu việc. Một tháng trôi qua rất nhanh. Có khi mở lịch ra, nhìn thấy mọi thứ đều có chỗ, trừ phần dành cho mình.
Rồi một ngày, họ tự hỏi:
Mình của năm này đang ở đâu?

Chị không muốn đợi đến lúc mọi thứ đã đi quá xa mới quay lại tìm. Không muốn đợi đến khi câu hỏi ấy thành một nỗi tiếc. Bởi vẻ đẹp của phụ nữ không đứng nguyên một chỗ. Nó đi qua từng mùa. Nó đổi sắc. Nó bớt non. Nó thêm chiều sâu. Nó không mất hẳn, nhưng không còn ở lại theo cách cũ.
Biết vậy nên chị chọn giữ một dấu mốc.
Không cầu kỳ. Không cần ồn ào. Không phải để chứng minh với ai rằng mình vẫn còn đẹp. Cũng không phải để níu một tuổi trẻ đã qua. Chỉ là một cách nói rất nhỏ với chính mình: năm này, mình đã có mặt. Mình đã đi qua đây. Mình đã từng là người phụ nữ của hôm nay.

Khát vọng của phụ nữ sau ba mươi thường không gọi tên mình bằng những câu lớn.
Nó không nhất thiết là đổi đời. Không nhất thiết là phải rực rỡ hơn ai. Có khi khát vọng chỉ là được giữ lại một phần mình trước khi những vai trò khác phủ lên. Được sống một việc không vì nghĩa vụ. Được gặp lại cô gái cũ trong mình mà không phải xin phép ai.
Cô gái ấy có thể không còn nguyên như cũ.
Nhưng cô ấy còn.

Còn trong cách chị chọn sự giản dị. Còn trong ý nghĩ muốn nhìn lại thanh xuân của mình, không phải để thương tiếc, mà để nhận ra nó đã từng có thật. Còn trong việc chị biết vẻ đẹp không ở lại mãi, nên càng muốn đối xử với hiện tại tử tế hơn một chút.
Nhiều năm nữa, có thể chị sẽ quên một vài ngày của hiện tại.
Nhưng có lẽ chị sẽ nhớ quyết định này: thời gian cứ đi, còn mình thì nên có một lần dừng lại.
Không phải để níu tuổi trẻ.
Để biết mình đã có mặt trong đời mình.
Cuối bài
Và những khung hình khác








Đọc thêm câu chuyện
Những hành trình khác
Khi bạn sẵn sàng
Câu chuyện của bạn
bắt đầu ở đây
Để lại thông tin, ekip Gạo Nâu sẽ liên hệ lắng nghe câu chuyện của bạn và tư vấn concept phù hợp — không vội vàng, không áp lực.
Hoặc liên hệ trực tiếp:










