Quay lại danh sáchBộ ảnh chân dung cá nhân · TP Hồ Chí Minh
Lan Hương
❝ Muốn khác đi một chút vào một ngày không báo trước. ❞
Câu chuyện
Có những người đàn bà đi qua một đoạn tuổi rồi vẫn giữ được một thứ rất quý: cái khả năng hứng lên.
Không phải hứng lên bốc đồng như hồi còn trẻ. Cũng không phải kiểu phải có dịp lớn, phải có ai rủ, phải chuẩn bị từ lâu.
Chỉ là một ngày ở Sài Gòn, giữa những việc rất thường, Lan Hương lướt qua màn hình điện thoại. Một điều gì đó chạm vào mắt. Rồi chạm xuống lòng.
Thôi, hôm nay mình làm đẹp một bữa.

Ý nghĩ ấy nhỏ thôi. Nhưng có khi phụ nữ cần đúng một ý nghĩ nhỏ như vậy để kéo mình ra khỏi những ngày cứ nối nhau đi qua.
Người đàn bà ấy kể chuyện bằng một giọng vui.

Vui không ồn. Vui không cần ai xác nhận. Vui như người biết rõ đời không phải lúc nào cũng nhẹ, nên hễ có một khoảng nhỏ để thở, để chăm mình, để làm một điều không nằm trong danh sách phải-làm, thì cứ nhận lấy.
Phụ nữ qua một đoạn tuổi thường có một nỗi buồn rất kín.
Nó không nhất thiết thành nước mắt. Nó nằm trong việc quen xếp mình sau rất nhiều thứ. Quen để mọi việc xong trước. Quen nghĩ cho đủ đường rồi mới nghĩ tới mình. Quen soi gương thật nhanh, chỉ để xem hôm nay đã gọn chưa, rồi thôi.
Lâu dần, người ta không buồn theo kiểu gọi tên được nữa.
Chỉ là có những ngày, trong lòng hơi thiếu một chút mình.
Vậy nên cái vui của Lan Hương hôm ấy không hời hợt.

Nó mọc lên từ một chỗ rất sâu: khát vọng được còn là mình. Còn là người đàn bà biết thích đẹp, biết ham vui, biết muốn khác đi một chút vào một ngày không báo trước.
Không phải để trẻ lại.
Cũng không phải để chứng minh với ai.
Chỉ là để cái phần còn tươi trong mình được bước ra, sau nhiều ngày nằm im sau những việc cần thiết.
“Lỡ rồi, hôm nay cho chị làm đẹp một bữa.”

Câu ấy nghe nhẹ tênh. Nhưng phía sau nó là một kiểu tự cho phép rất đẹp.
Lỡ rồi.
Lỡ còn muốn vui thì vui.
Lỡ còn muốn đẹp thì đẹp.
Lỡ trong lòng vẫn còn một cô gái biết nghịch, biết cười, biết nghĩ đến cảnh về nhà khiến chồng nhận không ra, thì để cô gái ấy được sống một bữa.
Có thể anh sẽ nhận ra ngay. Có thể anh phải nhìn thêm một nhịp.
Nhưng trước cả chuyện người khác nhận ra mình, Lan Hương đã nhận ra trước: trong chị vẫn còn một phần rất trẻ.
Một phần không chịu tắt.
Một phần biết rằng niềm vui không cần phải chờ đúng dịp mới được đến.
Ở lưng chừng đời, yêu đời đôi khi không phải là cười suốt. Yêu đời là vẫn biết hứng lên. Vẫn biết tự kéo mình ra khỏi một ngày bình thường. Vẫn biết nói với chính mình một câu rất giản dị: hôm nay, mình cũng có phần.
Rồi ngày mai, mọi việc vẫn tiếp tục.
Nhưng hôm nay đã khác một chút.
Lan Hương đã vui một bữa.
Cuối bài
Và những khung hình khác









Đọc thêm câu chuyện
Những hành trình khác
Khi bạn sẵn sàng
Câu chuyện của bạn
bắt đầu ở đây
Để lại thông tin, ekip Gạo Nâu sẽ liên hệ lắng nghe câu chuyện của bạn và tư vấn concept phù hợp — không vội vàng, không áp lực.
Hoặc liên hệ trực tiếp:











