Có những người đàn bà đi qua nửa đời người mà chưa một lần ngồi xuống chỉ vì mình. Họ đứng cùng ai đó trong mọi khoảnh khắc của đời — cùng chồng, cùng con, cùng cha mẹ, cùng bạn bè. Một lần một mình, không. Không vì không muốn. Chỉ là cứ nghĩ đẩy lùi được. Đẩy lùi sang năm sau. Sang giai đoạn sau. Sang một lúc nào đó hợp hơn.
Rồi nhìn lại, đã đi quá nửa.
Năm nay Việt tròn nửa đời người. Một người đàn bà đã đi qua nhiều mùa — đủ để biết tuổi nào của mình cũng đã có ai đó đứng cùng. Tuổi đôi mươi cùng nhóm bạn. Tuổi ba mươi cùng chồng. Tuổi bốn mươi cùng các con. Cả đời chị đứng giữa người khác. Những lần riêng cho mình, đều là tình cờ, là vu vơ với bạn bè một lần nào đó, là cho có.
Có những người đàn bà ở cái tuổi này, một sáng chợt nhận ra điều rất nhỏ — cả một cuộc đời, chưa có một lần thuộc về mình. Bữa tiệc cưới đứng cười sau cô dâu. Chuyến đi ngồi cuối hàng vì bận trông đồ cho cả nhà. Tết về quê đứng nửa người sau lưng mấy đứa cháu. Đâu cũng có mình. Không đâu là mình.
Có những phụ nữ ở dốc bên này của đời người không tiếc gì lớn. Họ tiếc nhỏ. Tiếc một bộ váy chưa kịp may. Tiếc một chuyến đi định mãi không đi. Tiếc một sắc thái của chính mình chưa kịp đem ra — lúc còn đủ rực rỡ.
Cho đến năm tròn nửa đời, chị quyết. Lần này là của chị.
Chị muốn được là chị — nhưng là chị mà người khác chưa gặp. Không phải chị khác. Là chị, ở một sắc thái chị giữ riêng cho mình bao lâu nay — đợi đến hôm nay mới đem ra. Vẫn là chị, chỉ là rực rỡ hơn.
Có những việc đàn bà làm vì ai khác. Có những việc đàn bà làm vì chính mình. Cái sau hiếm hơn, đến muộn hơn — nhưng khi đến rồi, người ta nhận ra: đợi nửa đời cũng không phải là quá lâu.
Để sau này có ai đó còn biết, chị đã từng đi qua đây.