Quay lại danh sáchChụp ảnh couple áo dài đôi · TP Hồ Chí Minh
Tiểu Ngáo — Bắt đền cả đời
KOC · Cặp đôi sáu năm
❝ Nên chắc giờ phải bắt đền ổng chăm sóc e cả đời thoy. ❞
Câu chuyện
## I. Hình ảnh mở
Có một người đàn ông tên Hoàng Hôn. Có một người đàn bà tên Tiểu Ngáo.
Sáu năm rồi, hai người yêu nhau.
Sáu năm — vẫn chưa có một tấm ảnh chụp cùng nhau mà cả hai đều ưng.
Không phải vì họ không chụp. Mà vì mỗi lần chụp, là một lần cãi nhau.
Sáu năm — đủ để một người đàn ông và một người đàn bà học thuộc mùi đầu tóc của nhau, nhớ lịch uống thuốc của nhau, gánh giùm nhau cơn say mỗi cuối tuần. Nhưng không đủ để chụp được một tấm hình chung.
## II. Nỗi niềm
Chị kể: "Mình chụp cho ổng thì đẹp. Mà ổng chụp cho mình thì cái lùn cái mất mặt."
Rồi chị cười — kiểu cười phản-bội-mà-vẫn-thương.
Sáu năm, chị đếm được không biết bao nhiêu lần giận vặt. Giận vì ổng quên sinh nhật tháng trước. Giận vì ổng vô tâm một câu nói. Giận vì ổng ngủ trước chị năm phút mà không nhắn "ngủ ngon". Giận đủ kiểu. Giận rồi thương. Thương rồi lại tìm cớ giận tiếp. Tuế nguyệt của một tình yêu dài — không phải lúc nào cũng là mây trắng. Có khi là nắng gắt. Có khi là một cơn mưa phùn không tên.
Có một lần, hai người đi Hàn. Chị mặc bộ đồ đẹp nhất. Chị chọn cả tuần. Chị mong được chụp một tấm ảnh ngoài biển — để về flex với bạn bè. Chị đã tưởng tượng trước cả khi đi: tóc bay, tà áo bay, biển trắng phía sau.
Nhưng ổng chụp xấu quá.
Chị dỗi. Rồi chị khóc. Ngoài biển.
Người ngoài nhìn vào chắc tưởng chị làm quá. Một tấm hình thôi mà. Đi Hàn cả tuần đầy kỷ niệm — ăn kimbap nóng bên đường, ngắm tuyết lần đầu trong đời, nắm tay nhau băng qua con phố Myeongdong đông nghịt — tại sao lại khóc vì một tấm ảnh?
Chỉ có phụ nữ mới hiểu được phụ nữ. Chị không khóc vì tấm ảnh. Chị khóc vì cái cảm giác — trong chuyến đi đầu tiên thật xa cùng người mình yêu, người ấy không thấy chị đẹp như chị muốn được thấy. Không phải tự ái. Là một lỗ hổng rất nhỏ — mà phụ nữ, nhất là phụ nữ đang yêu, cần người đàn ông của mình lấp vào bằng một cái nhìn đúng lúc.
Sáu năm qua, mỗi lần có ai hỏi về chuyến đi Hàn ấy, chị vẫn giận ngang — chị giận cái tấm ảnh không có thật.
Mà có lẽ, chị cũng không thật sự giận. Chị chỉ giữ cái "giận" đó — như giữ một chiếc huy hiệu cũ — để mỗi lần lôi ra, chị lại có cớ để ổng dỗ dành thêm một chút.
## III. Khoảnh khắc chạm
Sáng thứ Ba hôm ấy, chị và ổng cùng bước vào căn phòng.
Lần này, không phải ổng cầm máy.
Suốt sáu năm, mọi tấm hình của chị đều đi qua tay ổng. Sáu năm ổng canh khung, bấm nút, lấy nét — và sáu năm chị dỗi. Hôm nay, ổng được ngồi xuống. Được đặt máy xuống. Được chỉ là người đàn ông bên cạnh người đàn bà của mình.

Chị tựa vai ổng. Nhắm mắt. Cười một nụ cười mà bạn thân của chị — sau khi xem ảnh — đã phải nhắn: "Bà này đang yêu thật kìa." Một câu thân thuộc đến mức ai cũng biết, mà sáu năm qua chưa có tấm ảnh nào nói ra được.
Cái tựa đầu ấy — không phải tư thế. Không phải pose. Là một cái tựa của sáu năm: đã quen đến mức không cần khép nép, đã tin đến mức có thể nhắm mắt mà vẫn biết người kia đang ở đâu. Là cái tựa mà những cặp mới yêu không có — vì còn đang gồng lên để làm đẹp cho nhau.
Phu thê sáu năm, đôi khi không phải ở một lời thề long trọng. Ở cái quen đã đi vào xương. Ở cái nhìn không cần gặp mắt nhau vẫn biết người kia đang nghĩ gì.

Chị chọn concept áo dài không phải vì mốt. Chị bảo: "Hai đứa mình từ nhỏ đã mê phim Hoa Mộc Lan, mê *Tây Du Ký*, mê mấy cái Tết quê bà ngoại." Truyền thống với họ không phải là gánh nặng — là một đường về. Sáu năm sống giữa Sài Gòn đèn màu rực rỡ, hai người muốn một lần mặc lại thứ mà ông bà mình đã mặc. Để chụp chung. Để nhớ rằng mình là hai đứa trẻ ở tỉnh lẻ, ra thành phố, lớn lên cùng nhau.
Lần đầu tiên trong sáu năm, chị không phải nhắc ai cầm máy thế nào. Chị chỉ cần ngồi yên. Để cái quen thuộc tự nói.
## IV. Dư âm
Tối hôm đó, chị nhắn: "Nếu không có Hoàng Hôn thì sẽ không có Tiểu Ngáo như ngày hôm nay."
Ổng đồng hành từ công việc đến đời sống. Những lúc chị tiêu cực nhất, ổng vẫn kiên nhẫn dỗ dành.
Chị nói rất bình thản về điều đó. Nhưng phụ nữ yêu sáu năm đều hiểu — "kiên nhẫn dỗ dành" không phải một tính cách. Là một sự lựa chọn lặp đi lặp lại. Sáng nào cũng chọn. Tối nào cũng chọn. Hôm chị vui cũng chọn. Hôm chị quạu cũng chọn. Sáu năm — là hai ngàn hai trăm ngày liên tục lựa chọn ở lại.
Ngày xưa, ổng từng làm chị ngã — một vết thương, mười hai mũi khâu.
Một vết sẹo nhỏ, đến giờ vẫn còn. Mỗi lần chị soi gương thấy vết ấy, chị không còn nhớ lý do. Chị chỉ nhớ cảm giác lúc tỉnh lại — có một bàn tay đang nắm tay chị. Một bàn tay lạnh. Run. Và một người đàn ông đang khóc.
Có những vết thương trên thân thể thành vết sẹo. Có những vết thương trong tình yêu thành một thứ khác — một sợi dây. Buộc hai người lại. Mười hai mũi khâu ấy, giờ đã là một phần của cái tên Tiểu Ngáo. Giống như cái tên Hoàng Hôn, đã là một phần của cái tên Tiểu Ngáo.
Một lần khác, ổng làm chị ngã xe. Nằm nửa tháng.
Chị nói thêm, cười tỉnh bơ: "Nên chắc giờ phải bắt đền ổng chăm sóc e cả đời thoy."
Cái "bắt đền" ấy — nghe thì đùa. Nhưng trong đùa có thật. Phụ nữ yêu một người đàn ông sáu năm rồi, không bắt đền bằng vàng bạc. Bắt đền bằng một lời hứa rất dài: ở lại. Sáng mai vẫn ở lại. Năm sau vẫn ở lại. Mười năm nữa — khi chị không còn là Tiểu Ngáo hai mươi mấy tuổi của hôm nay, mà là một người đàn bà đã qua mấy mùa xuân thì — vẫn ở lại.
Có lẽ, yêu nhau sáu năm không phải để chụp được một tấm ảnh đẹp.
Mà là để một ngày nào đó, có đủ bình yên — ngồi yên cạnh nhau — và để ai đó khác giữ lại khoảnh khắc ấy.
Sáu năm.
Một tấm ảnh đẹp.
Và một người để bắt đền cả đời.
*— Tiểu Ngáo*
Cuối bài
Và những khung hình khác









Đọc thêm câu chuyện
Những hành trình khác
Khi bạn sẵn sàng
Câu chuyện của bạn
bắt đầu ở đây
Để lại thông tin, ekip Gạo Nâu sẽ liên hệ lắng nghe câu chuyện của bạn và tư vấn concept phù hợp — không vội vàng, không áp lực.
Hoặc liên hệ trực tiếp:




