Bộ ảnh kỷ niệm 10 năm — Thập niên nhìn lại · TP Hồ Chí Minh
Đừng làm đám cưới quá lớn
Cặp đôi mười năm
❝ Hãy giúp con cưới được. Đừng làm đám cưới quá lớn. ❞
Câu chuyện
"Hãy giúp con cưới được. Đừng làm đám cưới quá lớn."
Anh nói câu đó với gia đình một buổi tối. Không giải thích dài. Không đưa ra lý do.
Bố mẹ anh ly hôn khi anh còn nhỏ. Anh không nhớ buổi sáng nào hai người ngồi ăn cơm cùng nhau. Anh nhớ cái bàn ăn bốn ghế, sau này chỉ còn ba người ngồi. Anh nhớ những buổi tối hai cánh cửa khép lại — của bố, của mẹ. Lớn lên, anh không nói nhiều về chuyện đó.
Mười năm trước, anh gặp chị.
Mười năm — không phải lúc nào cũng đẹp.
Có những lần cả hai ngồi im trên ghế sofa, cách nhau hai gang tay, không ai chịu mở miệng trước. Có những đêm chị xếp đồ vào vali. Có những sáng anh ra khỏi nhà sớm — chỉ để không phải đi qua chị ở phòng bếp.
Có lần, cả hai cũng nghĩ chuyện này sẽ không đi tiếp được nữa.
Nhưng tối hôm đó, một người vẫn nấu cơm. Một người vẫn về.
Cứ vậy. Mười năm.
Rồi anh nói câu kia với gia đình.
Anh không cần đám cưới hoành tráng để chứng minh điều gì. Anh đã nhìn thấy đám cưới to rồi tan rã, từ nhỏ. Anh tin vào hai người ngồi xuống ăn cơm với nhau mười năm, sau mọi giận dỗi.
Bộ ảnh "Thập niên nhìn lại" được chụp trước ngày cưới — không phải để khoe. Để đánh dấu một mốc lặng.
Trong studio, hai người mặc áo đen. Ekip đặt tay anh vòng qua vai chị. Bấm máy. Chị nhắm mắt, đầu ngả vào vai anh, cười nhẹ. Anh tựa cằm lên đỉnh đầu chị.
Giữa buổi chụp, chị quay sang hỏi anh: "Mình đứng vầy giống bộ ảnh cưới mười năm nữa hả?" Anh không đáp. Anh chỉ siết tay chị chặt hơn một chút.
Mười năm trước, hai người chưa biết tư thế này. Mười năm sau, nó là tư thế quen nhất.
Đám cưới của anh chị nhỏ. Khách mời ít. Hoa ít. Sân khấu nhỏ. Đúng như anh muốn.
Bộ ảnh được in thành một album. Anh giữ ở nhà.
Có lần anh mở album ra. Anh thấy hai người mặc áo đen. Anh thấy mình tựa cằm lên đỉnh đầu chị. Hai người trong ảnh chưa biết sẽ có một đám cưới nhỏ. Nhưng hai người đó đã chọn nhau từ trước. Chọn rồi giận. Giận rồi chọn lại. Mười năm vậy. Vẫn đang chọn.
Có lần chị hỏi: "Sao anh không treo lên?" Anh cười. Anh nói: "Để đó. Khi nào cần nhớ thì mở ra."
Có những đám cưới hoành tráng. Và có những đám cưới đủ.
Đủ là khi vẫn còn chọn nhau.
"Hãy giúp con cưới được. Đừng làm đám cưới quá lớn."