Chị Thanh không nói nhiều. Một câu: "Tranh thủ ghi lại một chút."
Chị về Sài Gòn tháng tư. Chuyến này ngắn.
Sáng đầu tiên ra chợ, chị đi bộ lâu hơn dự định. Một quầy hoa cuối phố. Cẩm chướng trắng — cánh dày, mềm. Chị dừng. Hỏi giá. Mua một bó.
Bà chủ gói hoa. Chị đứng đợi. Tay phải chị có một cái nhẫn cũ. Cầm bó hoa, ngón tay đỡ ở chỗ giấy gói — không quen.
Sài Gòn tháng tư nóng nhẹ. Người đi chợ buổi sáng vẫn vậy. Tiếng còi xe vẫn vậy. Cái mùi của một sáng Sài Gòn — vẫn vậy.
Chị về. Đi qua cái ngã tư có cây bàng cũ. Nhà trong hẻm. Trên tay một bó cẩm chướng trắng.
Buổi chiều, chị mở tủ mẹ. Tà áo dài hồng vẫn ở đó — treo từ ngày con gái chưa đi. Mẹ đứng phía sau, không nói. Chị chạm vào vai áo. Lụa cũ, mềm hơn nhớ.
Chị mặc lại. Vai vẫn vừa. Eo vẫn vừa. Chỉ có một thứ không vừa nữa — chị không còn là người đã treo cái áo này lên.
Có một khoảnh khắc, chị đứng trước gương lâu hơn thường lệ. Không soi để sửa. Chỉ nhìn. Một người Sài Gòn. Một bó cẩm chướng trắng đặt trên bàn phía sau. Một tà áo dài hồng từ một năm rất xa.
Mẹ vẫn không nói gì. Đi xuống bếp.
Chị quay sang chiếc bàn. Cầm lại bó hoa. Ra ban công. Đặt xuống.