Quay lại danh sáchChụp ảnh chân dung cá nhân · TP Hồ Chí Minh
Sau những ngày ở phía sau
Ngọc Xinh · 37 tuổi · Sài Gòn
❝ một khoảng được trả lại. ❞
Câu chuyện
Chồng là hướng dẫn viên du lịch.
Nghề của anh là đưa người khác đi xa. Từ nơi này sang nơi khác. Kể cho họ nghe về đường đi, mùa, phố, món ăn, những chỗ nên dừng lại.
Còn nhiều năm qua, phần việc của chị là giữ cho nhà mình có một nơi để trở về.
Ở nhà không có nghĩa là ít việc.
Ở nhà là nhớ rất nhiều thứ không ai ghi vào lịch. Là biết trong nhà còn thiếu gì. Là nhìn con lớn lên qua từng bữa ăn, từng bộ quần áo, từng buổi sáng vội. Là để chồng có thể yên tâm ra ngoài làm việc, vì phía sau anh có một người đang lo phần còn lại.

Có những người phụ nữ không đứng ở những nơi đông người.
Họ đứng trong nhà.
Trong bếp.
Bên cạnh con.
Sau lưng chồng.
Giữa rất nhiều việc nhỏ không có tên.
Những việc nhỏ ấy cộng lại thành một đời sống.

Ngọc Xinh đã sống như vậy. Chị dành phần lớn thời gian để chăm sóc gia đình, chồng và con cái. Không phải một việc lớn để kể ra cho ai nghe. Nhưng nếu thiếu nó, căn nhà sẽ lệch đi ngay.
Chồng đi nhiều nơi.
Chị ở lại với những điều gần.
Có lẽ vì quen ở lại, chị cũng thành người ngại bước ra khỏi vòng quen thuộc. Chị khá nhút nhát. Không phải kiểu không biết mình muốn gì. Chỉ là mỗi lần làm một điều mới, chị cần thêm một chút can đảm.
Một người quen bên cạnh.
Một chị hàng xóm thân thiết.
Một cái nhìn để thấy rằng mình không phải đi qua điều mới một mình.

Ở tuổi ba mươi bảy, người ta thường không còn làm điều gì quá bốc đồng. Nhất là một người đã quen đặt gia đình lên trước. Muốn gì cũng nghĩ thêm một nhịp. Làm gì cũng tự hỏi có cần không. Có phí không. Có nên để dành cho con không. Có ảnh hưởng đến việc nhà không.
Nên chữ "rảnh" nghe thì nhẹ, nhưng với Ngọc Xinh, nó không nhẹ.
Một ngày rảnh của người phụ nữ đã quen lo cho nhà không chỉ là một khoảng trống trong lịch. Nó là một khoảng được trả lại.
Không phải của bữa cơm.
Không phải của việc nhà.
Không phải của ai đang cần mình.
Của mình.
Chị không cần gọi điều đó bằng một lý do lớn. Không cần sinh nhật. Không cần kỷ niệm cưới. Không cần một biến cố nào để chứng minh rằng mình nên được chăm sóc.
Năm nay chị ba mươi bảy tuổi.
Chỉ vậy thôi cũng đủ là một mốc.

Ba mươi bảy tuổi, sau nhiều năm xoay quanh gia đình, chị muốn tự thưởng cho mình một trải nghiệm mới. Một kỷ niệm mới. Một điều không gắn với vai trò làm vợ, làm mẹ, làm người giữ nhà cho ổn.
Một điều có tên chị trong đó.
Có những người phụ nữ mất rất lâu mới thấy mình cũng cần một phần riêng. Không phải vì họ không thương bản thân. Mà vì thương người khác đã thành thói quen quá sâu. Sâu đến mức khi có một ngày rảnh, họ cũng không biết nên dành nó cho mình thế nào cho phải.
Ngọc Xinh đã chọn giữ lại ngày ấy.
Không ồn ào.
Không cần giải thích nhiều.
Chỉ là một người phụ nữ ba mươi bảy tuổi, sau rất nhiều ngày ở phía sau gia đình, bước ra một chút để có thêm một kỷ niệm của riêng mình.
Chồng chị vẫn sẽ đi xa.
Con cái vẫn sẽ lớn thêm.
Căn nhà vẫn còn những việc phải lo.
Nhưng từ hôm nay, trong đời Ngọc Xinh có thêm một điều nhỏ: chị đã từng dành một ngày rảnh cho mình.
Và đôi khi, một người phụ nữ chỉ cần bắt đầu từ đó.
Cuối bài
Và những khung hình khác






Đọc thêm câu chuyện
Những hành trình khác
Khi bạn sẵn sàng
Câu chuyện của bạn
bắt đầu ở đây
Để lại thông tin, ekip Gạo Nâu sẽ liên hệ lắng nghe câu chuyện của bạn và tư vấn concept phù hợp — không vội vàng, không áp lực.
Hoặc liên hệ trực tiếp:



