❝ Có những phụ nữ học cách cứng sớm. Phần mềm họ giấu — không phải vì không có, mà vì hiếm khi có một mùa nào đúng để mở ra. ❞
Câu chuyện
Có những phụ nữ học cách dắt mình bằng nét sắc. Họ chọn một dáng đứng thẳng, một câu trả lời nhanh, một đường nét đậm. Họ không học cái đó vì thích — họ học vì cuộc đời đẩy họ vào những căn phòng đòi hỏi câu trả lời ngay. Cho đến một sáng nào đó, một câu hỏi rất nhỏ vọng lên trong họ — phần dịu của mình, cất ở đâu rồi nhỉ.
Mai Hương đến vào tháng Tư. Sinh nhật chị rơi vào một trong những tuần đầu hạ — gió đã chuyển sang nóng nhưng buổi sáng vẫn còn lạnh. Người ta quen nhìn chị qua những chuyến đi chơi xa, những góc ngoại cảnh cá tính, một dáng năng động bạn bè dễ nhận ra. Chị có một khuôn mặt — như chính chị nói — có phần sắc. Đường nét đậm. Nét quyết.
Có những người phụ nữ học cách đứng cứng từ rất sớm. Họ học vì công việc đòi vậy. Vì gia đình đòi vậy. Vì lần đầu đứng trước một câu hỏi khó, không ai trả lời thay được. Lâu dần, sắc thành mặc định. Bạn bè không nói gì về nó nữa — như không nói về nắng của tháng Sáu. Nhưng có một phần dịu — một phần mềm — không mất đi. Nó chỉ được cất vào đáy tủ, cùng với những món đồ phụ nữ vẫn cất sau khi đi qua một quãng đường.
Và phụ nữ giấu — gần như tự nhiên — phần mềm của họ. Vì phần mềm không có chỗ trong những câu trả lời cứng. Phần mềm không hợp với những căn phòng đòi nhanh. Phần mềm dễ bị đọc nhầm thành yếu, thành "lo nhiều", thành "nghĩ sâu". Cho nên người ta để dành nó. Để dành cho một buổi nào đó. Để dành cho một mùa nào đó. Để dành cho một sáng — khi tự mình muốn xem nó còn ở đó không.
Đầu hạ năm nay, Mai Hương cho mình một việc rất nhỏ. Chị thử dịu. Chị thử mềm. Không vì ai cần chị mềm, cũng không vì giai đoạn nào đó nên mềm. Chỉ là một câu hỏi rất nhỏ chị đặt cho mình trong tuần sinh nhật.
Có lẽ trong mỗi người phụ nữ đều có vài phiên bản như vậy. Chỉ là chưa đến mùa của nó.