❝ bản thân, công việc và gia đình. em giữ trọn cả ba ❞
Câu chuyện
Làm truyền thông.
Nghề đó khiến người ta quen với lịch chạy. Tin nhắn tới. Cuộc hẹn đổi. Một việc vừa xong đã có việc khác nối vào. Có hôm ở thành phố này, hôm sau đã phải có mặt ở một nơi khác. Vân đi nhiều. Đi đến mức lịch điện thoại, túi xách, những khoảng trống ngắn giữa hai việc trở thành một phần của ngày thường.
Nhưng có một kiểu đường, dù bận thế nào, Vân vẫn cố về.
Đường về nhà.
Cô là người của gia đình. Câu ấy nghe đơn giản, nhưng trong đời sống một người làm truyền thông, nó không đơn giản. Một việc trong nhà có ngày giờ riêng của nó. Một lời hẹn với người thân không thể cứ xin dời mãi. Vậy nên Vân thường phải tự xếp mình lại: công việc một khe, lịch đi lại một khe, rồi tìm cách có mặt.
Có những người trẻ bận đến mức thời gian riêng bị xếp xuống sau cùng.
Không phải vì họ không cần.
Chỉ là mỗi lần có một khoảng trống, khoảng ấy thường đã được dành cho một việc khác: một chuyến đi, một cuộc hẹn, một lần về với gia đình, một việc phát sinh chưa kịp gọi tên.
Vân cũng vậy.
Gần sinh nhật, còn gần một tháng nữa, cô mới có một khoảng rảnh hiếm hoi. Không dài. Không chắc ngày mai còn giữ được. Một khoảng rảnh trong đời người bận giống như chỗ ngồi cuối cùng trên chuyến xe: phải nhận ra nhanh, nếu không sẽ qua mất.
Bình thường, Vân mang một vẻ nâu nâu, hơi sắc sảo. Có thể vì gu thường ngày. Có thể vì nhịp nghề khiến cô quen với sự gọn, rõ, dứt.
Nhưng phần Vân thích lại nằm ở một phía khác.
Dễ thương hơn. Mềm hơn. Trong trẻo hơn. Hơi Hàn một chút.
Con người đôi khi có hai mặt như vậy. Một mặt dùng để đi qua công việc. Một mặt cất lại cho mình. Mặt thứ nhất giúp ta chạy kịp cuộc sống. Mặt thứ hai nhắc ta rằng mình không chỉ là lịch hẹn, là deadline, là những lần phải đi đây đó.
Sinh nhật sắp tới.
Không cần đợi đúng ngày.
Vân chỉ cần một khoảng nhỏ trước tuổi mới để nhớ rằng bên dưới vẻ hơi sắc ấy vẫn có một cô gái thích điều đáng yêu. Bên dưới người đi nhiều vẫn có một người luôn biết đường về. Và bên dưới những ngày dành cho công việc, cho gia đình, vẫn nên có một phần rất nhỏ được giữ lại cho cô gái ấy.
Tuổi mới chưa đến hẳn.
Nhưng có lẽ cô gái ấy đã kịp dành cho mình một khoảng trời riêng.