Quay lại danh sáchChân dung · TP Hồ Chí Minh
Nỗi sợ mang tên thời gian
Trang Hoang · 40 tuổi · Sài Gòn
❝ Khi thời gian hiện ra trên gương mặt ❞
Câu chuyện
Có những sinh nhật không cần ồn ào.
Nó chỉ cần một người phụ nữ dừng lại một chút. Nhìn vào năm tháng đã đi qua. Nhìn vào những điều mình từng để trôi. Rồi tự hỏi, năm nay, mình có thể đừng qua loa với chính mình được không.

Trang Hoang ở Sài Gòn.
Sinh nhật tuổi bốn mươi.
Bốn mươi không phải là già. Nhưng bốn mươi cũng không còn là cái tuổi đi ngang qua gương mà không tự hỏi gì. Một buổi sáng nào đó, người ta bỗng để ý đến đuôi mắt. Đến làn da. Đến đôi mắt vốn nhỏ. Đến một vài dấu thời gian mới nằm lại trên gương mặt mình.
Trang phân vân.
Không phải kiểu phân vân lớn lao. Chỉ là những câu hỏi rất nhỏ. Nhỏ đến mức khó nói ra.
Mình có già không.
Mắt mình có nhỏ quá không.
Mình có còn hợp với những dịp cần được chăm chút không.
Người ngoài nghe có thể thấy không đáng kể. Nhưng phụ nữ hiểu.

Gần như người phụ nữ nào cũng từng chạm vào một nỗi sợ mang tên già đi. Có người sợ nếp nhăn. Có người sợ gương mặt không còn như trước. Có người sợ một ngày mình biến thành phiên bản mệt hơn, nhạt hơn, ít được nhìn thấy hơn của chính mình.
Có người sợ đôi mắt nhỏ.
Có người sợ khi cười, thời gian hiện ra trước cả niềm vui.
Có người sợ mình đã qua mất đoạn đời đẹp nhất mà chưa kịp giữ lại điều gì cho riêng mình.
Những nỗi sợ ấy không phải lúc nào cũng được gọi tên. Nhiều khi nó nằm trong một câu nói đùa. Trong một lần né gương. Trong một lần nghĩ thôi, để dịp khác. Trong một lần tự nhủ mình đã từng này tuổi rồi, cần gì nữa.

Nhưng sợ già đi thật ra không chỉ là sợ một gương mặt đổi khác.
Nhiều khi, đó là nỗi sợ bị bỏ quên.
Sợ một năm lại qua mà mình không có một ngày riêng. Sợ cứ lo việc của người khác mãi, đến lúc nhìn lại thì những dịp quan trọng của mình đã bị đẩy lùi. Sợ mình cứ dễ tính với bản thân thêm một lần nữa.
Với Trang, dịp này không đến hoài.
Một năm mới có một lần thật sự quan trọng cho mình. Vì vậy chị lo. Chị kỹ. Chị cân nhắc. Chị muốn ngày này được giữ cho đúng.
Không phải vì Trang đòi hỏi.
Mà vì có những người phụ nữ cả năm đã quen xuề xòa với chính mình. Quen gọn lại. Quen nhường lịch. Quen nói “để sau”. Đến khi thật sự có một ngày dành cho mình, họ bỗng không biết phải thả lỏng ra sao.
Ở tuổi này, người ta đã quen nhớ dịp của người khác. Sinh nhật con. Ngày của chồng. Việc của nhà. Lịch của gia đình. Những thứ cần chuẩn bị, cần lo trước, cần nhớ giúp.
Còn sinh nhật mình, nhiều khi chỉ là một cái bánh nhỏ. Một bữa cơm. Vài lời chúc. Rồi ngày qua.

Năm nay, Trang giữ lại một khoảng riêng.
Không phải để chứng minh điều gì. Không phải để trở thành một người khác. Chỉ là một cột mốc. Một cách nói nhỏ với chính mình rằng bốn mươi năm đã đi qua, và người phụ nữ này vẫn còn đáng được chăm một cách tử tế.
Có thể đôi mắt ấy nhỏ.
Có thể thời gian đã để lại vài đường mới.
Có thể nỗi sợ già đi vẫn chưa biến mất hẳn.
Nhưng có những nỗi sợ không cần phải thắng ngay. Chỉ cần mình đừng vì nó mà bỏ qua bản thân thêm một lần nữa.

Trang bước qua sinh nhật ấy như vậy.
Vẫn còn chút lo. Vẫn kỹ tính. Vẫn có những phân vân rất đàn bà.
Và vẫn giữ lại cho mình một ngày.
— Trang Hoang
Cuối bài
Và những khung hình khác









Đọc thêm câu chuyện
Những hành trình khác
Khi bạn sẵn sàng
Câu chuyện của bạn
bắt đầu ở đây
Để lại thông tin, ekip Gạo Nâu sẽ liên hệ lắng nghe câu chuyện của bạn và tư vấn concept phù hợp — không vội vàng, không áp lực.
Hoặc liên hệ trực tiếp:







