Quay lại danh sáchChụp ảnh gia đình · Hà Nội
Nhà vắng dần
Kỹ sư phần mềm
❝ Tranh thủ đưa ba mẹ đi chụp hình — để có kỷ niệm, và có tấm hình treo trong nhà cho ba mẹ vui. ❞
Câu chuyện
Tuần trước, chị gọi điện cho ba. Ba bảo: "Ừ, ba với mẹ khoẻ. Cơm nấu rồi." Chị hỏi: "Ba ăn với ai?" Ba cười: "Hai ông bà."
Chị ba mươi hai tuổi, kỹ sư phần mềm, lấy chồng vào Sài Gòn năm ngoái. Em trai lớn làm việc ở Đà Nẵng. Em gái út mới sang châu Âu du học. Nhà có bốn đứa con, giờ không đứa nào ở Hà Nội.
Ba mẹ vẫn bảo "không sao". Nhưng chị biết — bữa cơm hai ông bà giờ dọn nhanh hơn. Bếp nấu ít món hơn. Cái bàn gỗ sáu chỗ thường chỉ có hai người ngồi.
Tết sắp đến. Chị nghĩ: chắc chắn cả ba đứa con đều về. Có khi là lần duy nhất trong năm cả nhà đủ mặt.
Chị nhắn nhóm gia đình: "Hay nhân dịp này, chụp một bộ ảnh gia đình đi?"
Em trai reply: "Ok." Em gái út: "Oki chị, em about Tết bay về."
Mọi người gật. Nhưng chị biết — mỗi lần gật như vậy, phải có ai đó đặt lịch. Nếu không sẽ trôi.
Chị đặt lịch tối hôm đó. Không hỏi thêm ai. Chị không muốn hỏi rồi không ai trả lời.
Buổi chụp, ba mặc áo dài vàng. Ba chưa bao giờ mặc áo dài. Ba bảo "nhìn lạ lắm". Nhưng ba vẫn mặc.
Mẹ áo dài hồng. Mẹ đứng trước gương rất lâu. Mẹ không nói gì.
Em gái út bay từ châu Âu về trước hai ngày, chưa kịp giảm lệch múi giờ. Em ngủ gật trong lúc makeup. Bạn makeup cười, đợi em dậy rồi mới vẽ tiếp.
Lúc setup ảnh, photographer bảo ba mẹ ngồi giữa, ba chị em vây quanh. Ba ngồi xuống ghế. Mẹ ngồi cạnh ba. Ba chị em đứng sau, tay đặt trên vai ba mẹ.
Rồi — lần đầu tiên sau rất lâu — cả nhà sáu người cùng có mặt trong một khung hình.
Ba không nói gì. Ba chỉ ngồi. Ba ngồi với tay mẹ bên cạnh. Mẹ ngồi với con bên cạnh. Các con đứng phía sau — nhưng tay các con đặt trên vai ba mẹ.
Ba không nói gì cả buổi. Nhưng ba cười nhiều hơn bình thường.
Nhận ảnh xong, chị đặt in khổ lớn. Chị chọn tấm có đủ sáu người — ba mẹ ngồi giữa, ba chị em vòng quanh. Chị đặt làm khung gỗ.
Tết năm đó, chị treo bức ảnh ở phòng khách. Đúng chỗ ba hay ngồi uống trà buổi sáng.
Ba tháng sau, em trai gọi cho chị: "Hôm kia ba gọi cho em. Ba nói cảm ơn. Ba chưa bao giờ gọi để cảm ơn mình chuyện gì cả."
Em gái út nhắn thêm: "Mỗi lần em gọi video về, em thấy ba hay ngồi gần cái tranh đó. Em không biết ba cố tình hay vô tình."
Chị không trả lời tin nhắn. Chị chỉ screenshot lại.
Con cái lớn lên sẽ đi. Đó là điều không ai ngăn được. Nhưng bức ảnh thì ở lại.
"Tranh thủ đưa ba mẹ đi chụp hình — để có kỷ niệm, và có tấm hình treo trong nhà cho ba mẹ vui."
Cuối bài
Và những khung hình khác



Đọc thêm câu chuyện
Những hành trình khác
Khi bạn sẵn sàng
Câu chuyện của bạn
bắt đầu ở đây
Để lại thông tin, ekip Gạo Nâu sẽ liên hệ lắng nghe câu chuyện của bạn và tư vấn concept phù hợp — không vội vàng, không áp lực.
Hoặc liên hệ trực tiếp:



