Quay lại danh sáchBộ ảnh chân dung phụ nữ trung niên · TP Hồ Chí Minh
Cô Nguyệt Mai — Vẫn là em tuổi đôi mươi
Cô Nguyệt Mai — sáu mươi sáu tuổi, Quy Nhơn
❝ Ngày mai rồi mình cũng già... ❞
Câu chuyện
Có những điều người ta đến tuổi này mới hiểu. Không phải vì khó. Vì phải đi đủ qua thì mới rõ.

Nguyệt Mai sáu mươi sáu. Người Quy Nhơn — Bình Định. Tháng tư hai nghìn không trăm hai mươi sáu.
"Ngày mai rồi mình cũng già..."
Câu nói ấy bà đặt xuống nhẹ như đặt một cánh hoa. Không buồn. Không tiếc. Chỉ là một sự thật bà đã đi qua, đã nhìn thẳng. Sáu mươi sáu năm dạy bà một điều — có những thật phải nói thẳng, mới sống tiếp được.
Tới tuổi này, nhiều việc bà không còn giữ trong lòng nữa.
Những khó khăn cuộc đời — bà nói — nhiều lắm. Sáu mươi sáu năm, có ai mà ít. Có những đoạn ai cũng phải đi qua một mình. Có những đêm dài hơn đêm khác. Có những năm ngoái nhìn lại, mình không biết mình đã đi qua bằng sức nào.
Nhưng để kể ra thì kể bao nhiêu cho hết. Mà kể rồi, lòng cũng có nhẹ hơn đâu.
"Hãy cho qua," — bà nói — "không cần kể. Không than vãn."
Đó là một loại buông tay không phải vì mệt. Là buông tay vì đã hiểu. Hiểu rằng giữ chúng ở lại trong lòng cũng không giúp được gì cho hôm nay. Mà than ra, người nghe rồi cũng chỉ buồn theo. Hoặc thương theo. Hoặc lại kể chuyện của họ. Vòng tròn không có đường ra.
Cho qua không phải là quên. Là không cho chúng làm chủ mình nữa.

Có người sống cả đời đợi ngày mai. Có người sống cả đời tiếc hôm qua. Bà chọn cách khác: sống cho hôm nay.
Sống vui. Sống khoẻ. Sống tươi trẻ mỗi ngày — bà nhắc, như nhắc chính mình, và nhắc cả những người bà quen ở Quy Nhơn, ở Bình Định, ở Phú Yên, và cả những người bạn của bà ở Nhật.
"Hãy lưu giữ những khoảnh khắc thanh xuân của hiện tại."
Câu ấy nghe lạ. Thanh xuân — người ta hay nghĩ là tuổi đôi mươi. Cô gái áo trắng đứng dưới gốc cây phượng, cuốn sổ trên tay, cả thế giới phía trước.
Nhưng bà nói thanh xuân không phải tuổi.
Thanh xuân là cách mình đứng giữa cuộc đời mình, hôm nay, lúc này. Là lúc còn cười được. Còn đi được. Còn ngồi xuống yên được với chính mình. Là lúc còn đủ tỉnh để gọi tên một bông hoa, đủ đầy để nghe một câu hỏi của cháu mà không cáu, đủ thong dong để đi một quãng đường ngắn mà không vội.

Có những lúc nhìn lại, bà thấy có một cô gái nào đó vẫn còn đứng ở trong mình. Mái tóc đã khác. Bàn tay đã khác. Nhưng cái nhìn — cái nhìn vẫn là cái nhìn của ngày xưa, lúc còn cầm cuốn sổ học trò.
"Vẫn là em tuổi đôi mươi."
Bà cười khi nói câu ấy. Không phải để trẻ con hoá tuổi mình. Là để bà nhớ — trong người đàn bà sáu mươi sáu này vẫn còn một cô gái chưa bao giờ già hẳn. Còn biết mê một bông hoa. Còn biết thương một câu hát. Còn biết tự đứng dậy mỗi sáng và đi.
Ngày mai rồi mình cũng già. Bà nói câu đó không phải để dọa ai. Là để bà nhớ — và để những người bà thương nhớ giùm bà — rằng hôm nay chính là cái thanh xuân cuối cùng mà mình còn có.
Có hôm nay thì sống cho hôm nay.
Hãy cho bản thân một sáng nhẹ. Một bữa ăn ngon. Một bộ áo đẹp. Một lần ngồi xuống chỉ để nghe gió. Một lần đứng riêng giữa cuộc đời mình.
Đừng đợi ngày mai. Vì ngày mai — rồi mình cũng già.
— *Cô Nguyệt Mai, sáu mươi sáu tuổi*
Cuối bài
Và những khung hình khác









Đọc thêm câu chuyện
Những hành trình khác
Khi bạn sẵn sàng
Câu chuyện của bạn
bắt đầu ở đây
Để lại thông tin, ekip Gạo Nâu sẽ liên hệ lắng nghe câu chuyện của bạn và tư vấn concept phù hợp — không vội vàng, không áp lực.
Hoặc liên hệ trực tiếp:






