❝ Có những việc người đàn bà lùi mỗi năm một chút. Đến khi nhìn lại, mới hiểu chính cái đó là cái mình muốn nhất. ❞
Câu chuyện
Có những người đàn bà, đứng ở đầu một thập kỷ mới, không nghĩ về tuổi. Họ nghĩ về thập kỷ vừa đi qua. Năm tháng có nhiều thứ thay đổi — gương mặt, ánh nhìn, cách cười. Cái thay đổi đó đến chậm, không một sáng nào nhìn thấy. Chỉ khi tự nhiên mở ra một tấm cũ thời con gái, mới hiểu mình của hôm nay không còn là mình của lúc đó. Và giữa hai mình ấy là một khoảng trống dài không ai ghi lại.
Quỳnh Chi. Đến tuổi bốn mươi. Một tuổi mà người đàn bà ngoảnh lại được đủ nhiều mùa. Đủ để biết mình đã sống cho ai, cho cái gì. Đủ để bắt đầu hỏi: còn lại bao nhiêu là cho mình.
Có những người đàn bà đến một tuổi nào đó thường không nghĩ đến việc đó nữa. Việc dành ra một buổi sáng để có một thứ gì cho riêng mình. Bản thân cũng quen — sống cho cái nhà, cho công việc, cho con cái, cho những ngày qua như nước.
Năm này qua năm khác. Mỗi năm tự dặn mình "năm sau". Năm sau nào cũng có lý do khác. Đến khi nhìn lại, mới hiểu cái mà mình lùi mỗi năm một chút, lại chính là cái mình muốn nhất.
Bốn mươi tuổi, người đàn bà không còn nợ ai một lý do. Không nợ ai cái sự bận. Không nợ ai cái sự ngại. Một sáng dành cho mình — không cần xin phép ai nữa, kể cả chính mình.
Có những thứ trong đời người đàn bà không quay lại được. Những năm trẻ hơn đã đi rồi.
Nhưng có những thứ chưa quá muộn. Năm tới có thể không phải năm sau nữa. Có thể là năm này. Có thể là sáng này.
Bắt đầu vào lúc nào cũng được. Miễn là không lùi thêm một năm.