Quay lại danh sáchBộ ảnh chân dung concept · TP Hồ Chí Minh
Mùa còn xanh
❝ Những ngày của em chưa chịu khép lại ❞
Câu chuyện
Có những cô gái ở tuổi đôi mươi không nói nhiều về khát vọng.
Không phải vì không có.
Mà vì khát vọng ở tuổi ấy còn chưa kịp thành tên. Nó nằm trong những lần tự hỏi: mình sẽ sống một đời như thế nào. Mình muốn làm gì bằng chính đôi tay mình. Mình có thể đi xa đến đâu, nếu một ngày đủ can đảm chọn đường riêng.
Thúy Duy ở trong giai đoạn đó.

Tháng Năm ở Sài Gòn.
Một thành phố luôn khiến người trẻ có cảm giác mọi thứ đang chạy. Người ta đi làm, tan ca, hẹn nhau, lỡ nhau, bắt đầu lại, đổi việc, đổi chỗ ở, đổi cả cách nghĩ về mình. Ở nơi ấy, tuổi đôi mươi không chỉ là tuổi đẹp. Nó còn là tuổi phải học cách đứng giữa rất nhiều câu hỏi.
Có những câu hỏi đến từ bên ngoài.
Học xong chưa.
Làm gì rồi.
Yêu ai chưa.
Tính chuyện ổn định chưa.
Có những câu hỏi không ai hỏi, nhưng tự mình nghe rất rõ.
Mình có đang đi đúng đường không.
Mình có đang sống giống điều mình muốn không.
Hay chỉ đang ngoan ngoãn đi theo những gì người khác đã quen gọi là đúng.
Phụ nữ ở tuổi đôi mươi thường bị nhìn như một mùa còn xanh. Còn trẻ, còn nhiều thời gian, còn có thể đợi thêm một chút. Đợi công việc ổn hơn. Đợi mình chắc chắn hơn. Đợi đến lúc bớt vụng, bớt mơ, bớt muốn những điều có vẻ xa.

Nhưng chính tuổi ấy cũng là lúc khát vọng bắt đầu rõ dần.
Không hẳn là một giấc mơ thật lớn.
Đôi khi chỉ là muốn tự kiếm tiền bằng năng lực của mình. Muốn có một công việc khiến mình thấy mình đang lớn lên. Muốn được đi xa một chút mà không phải giải thích quá nhiều. Muốn có quyền chọn người mình thương, chọn thành phố mình sống, chọn nhịp đời mình chịu được.
Muốn được là một cô gái có đời sống riêng.
Không chỉ là con ngoan.
Không chỉ là người yêu của ai.
Không chỉ là một cái tên đứng trong những mong đợi rất quen của gia đình.
Có những cô gái tuổi đôi mươi vừa muốn được thương, vừa muốn không bé lại trong tình thương đó. Vừa muốn có người ở cạnh, vừa muốn mình vẫn còn đường riêng để đi. Vừa muốn dịu xuống, vừa không muốn phần rực rỡ trong mình bị cất đi quá sớm.
Khát vọng ở tuổi này thường mâu thuẫn như vậy.
Muốn ổn định, nhưng sợ đời mình khép lại quá nhanh.
Muốn được công nhận, nhưng không muốn đánh mất sự tự do.
Muốn yêu, nhưng không muốn tình yêu trở thành lý do để mình quên mất mình từng muốn gì.

Thúy Duy mang trong mình cái tuổi ấy.
Cái tuổi mà một ngày bình thường cũng có thể trở thành cột mốc, vì mình bỗng nhận ra mình đang khác hôm qua. Cái tuổi mà mỗi lựa chọn nhỏ đều âm thầm mở ra một hướng khác. Cái tuổi mà người ta chưa cần phải biết hết tương lai, nhưng bắt đầu muốn được nghiêm túc với chính đời mình.
Có lẽ điều đẹp nhất của phụ nữ tuổi đôi mươi không nằm ở việc họ đã biết chắc mình sẽ đi đâu.
Mà ở chỗ họ còn muốn đi.
Còn muốn thử.
Còn muốn mở thêm một cánh cửa.
Còn muốn biết nếu mình không tự thu nhỏ lại, không tự xin lỗi vì những điều mình mong, thì cuộc đời có thể rộng đến mức nào.

Sài Gòn tháng Năm vẫn nóng. Những ngày phía trước vẫn chưa có câu trả lời rõ ràng.
Nhưng có một cô gái đang đi tới.
Không vội.
Không cần phải chứng minh ngay.
Chỉ là trong lòng đã có một điều gì đó bắt đầu sáng lên, rất riêng, rất trẻ, và chưa chịu khép lại.
Cuối bài
Và những khung hình khác





Đọc thêm câu chuyện
Những hành trình khác
Khi bạn sẵn sàng
Câu chuyện của bạn
bắt đầu ở đây
Để lại thông tin, ekip Gạo Nâu sẽ liên hệ lắng nghe câu chuyện của bạn và tư vấn concept phù hợp — không vội vàng, không áp lực.
Hoặc liên hệ trực tiếp:



