Quay lại danh sáchGia đình · TP Hồ Chí Minh
Một nhà, ba tiếng cười
Gia đình kỷ niệm 10 năm ngày cưới · Sài Gòn
❝ Mười năm. Ba người. Và rất nhiều tiếng cười. ❞
Câu chuyện
Mười năm ngày cưới không chỉ là một mốc thời gian.
Nó là mười năm hai người học cách sống cùng nhau. Học cách nhường nhau một chút. Học cách đi qua những ngày bình thường. Rồi một ngày, trong nhà có thêm tiếng trẻ con.
Từ đó, tình yêu không mất đi.
Nó chỉ đổi chỗ.
Trước kia, có thể anh còn hay để ý chị nhiều hơn. Để ý một dáng đứng. Một nụ cười. Một ngày chị mặc đẹp. Một khoảnh khắc rất nhỏ mà chỉ người thương mình mới thấy.
Sau này, mọi thứ bắt đầu xoay về phía con.
Giờ ăn của con. Giờ ngủ của con. Đồ chơi của con. Tiếng khóc của con. Tiếng cười của con.
Hai vợ chồng cùng nhìn về một hướng, và hướng đó là bé gái hơn năm tuổi của mình.

Ở tuổi ấy, con không cần ai bày quá nhiều.
Con tự có trò vui. Tự có năng lượng. Tự kéo ba mẹ vào thế giới nhỏ của con — nơi mọi thứ có thể đổi rất nhanh, một câu nói cũng thành trò, một cái chạy vòng quanh cũng làm cả nhà bật cười.
Một mình bé thôi đã đủ làm gia đình rộn lên.

Có con rồi, người mẹ thường bắt đầu quên mình theo cách rất tự nhiên. Không phải một ngày thức dậy và quyết định sẽ để bản thân xuống sau. Chỉ là hết ngày này sang ngày khác, có quá nhiều việc của con cần nhớ.
Nhớ con ăn gì. Nhớ con thích gì. Nhớ con vui hay không. Nhớ con đã lớn thêm bao nhiêu.
Còn mình, thì để sau.
Chị cũng vậy.
Đã lâu lắm rồi chị mới có một dịp dành lại cho mình chút chăm chút riêng. Lần gần nhất cũng đã cách đây năm năm. Từ khi có bé, những điều thuộc về riêng chị thưa dần đi. Không phải vì ai bắt chị quên. Chỉ vì làm mẹ có rất nhiều việc nhỏ, mà việc nhỏ nào cũng tưởng như cần hơn mình.
Đến dịp mười năm ngày cưới, cả nhà cùng đứng lại.
Không còn là hai người của ngày mới cưới. Cũng không chỉ là ba mẹ của một bé gái năm tuổi. Anh chị là một gia đình đã đi qua mười năm để có hôm nay: có một đứa trẻ vui vẻ ở giữa, có người mẹ cười theo con, có người ba ngồi bên cạnh nhìn hai mẹ con và mỉm cười.

Cái mỉm cười ấy nói được nhiều điều.
Rằng anh vẫn ở đó. Rằng niềm vui của con cũng là niềm vui của anh. Rằng sau mười năm, có những yêu thương không cần nói lớn nữa.
Có những kỷ niệm ngày cưới không cần quay lại làm cô dâu chú rể của ngày cũ.
Chỉ cần nhìn thấy mình đã đi được đến đâu.
Mười năm trước, họ bắt đầu bằng hai người.
Mười năm sau, giữa họ có thêm một cô bé hoạt bát, nhiều năng lượng, một mình con thôi đã đủ tạo ra tiếng cười cho cả nhà.
Và có lẽ đó là món quà rõ nhất của hôn nhân.
Không phải ngày nào cũng lãng mạn như ban đầu. Không phải lúc nào hai người cũng còn thời gian nhìn nhau thật lâu. Nhưng sau rất nhiều ngày cùng lo cho con, cùng chạy theo đời sống, cùng đặt những điều nhỏ bé của gia đình lên trước, vẫn còn một dịp để cả nhà đứng cạnh nhau.
Để người mẹ nhớ lại rằng mình không chỉ là mẹ.
Mình còn là người vợ của mười năm trước. Là người phụ nữ từng được anh nhìn bằng rất nhiều thương yêu. Là người hôm nay vẫn xứng đáng có một khoảnh khắc cho riêng mình, ngay trong lòng gia đình nhỏ ấy.
Mười năm.
Ba người.
Và rất nhiều tiếng cười.
*— Câu chuyện gia đình kỷ niệm 10 năm ngày cưới, Sài Gòn.*
Cuối bài
Và những khung hình khác

Đọc thêm câu chuyện
Những hành trình khác
Khi bạn sẵn sàng
Câu chuyện của bạn
bắt đầu ở đây
Để lại thông tin, ekip Gạo Nâu sẽ liên hệ lắng nghe câu chuyện của bạn và tư vấn concept phù hợp — không vội vàng, không áp lực.
Hoặc liên hệ trực tiếp:



