Vẫn để tên mình xuất hiện trong những phần giới thiệu ngắn gọn.
Chỉ là, có một lúc, họ nhận ra đã lâu rồi mình không thật sự thấy lại mình.
Trang Ngo có một dịp như thế.
Không phải một cột mốc lớn. Không phải một câu chuyện cần kể thật dài. Chỉ là khi cần một phần hiện diện cho hồ sơ cá nhân, chị chạm vào một điều nhỏ mà không nhỏ: đã lâu rồi, chị mới thấy lại dáng hình của chính mình.
Có những năm tháng làm người ta quen với việc nhìn ra ngoài.
Nhìn việc phải xong.
Nhìn lời người khác cần.
Nhìn một ngày nối sang một ngày.
Còn mình thì vẫn ở đó, nhưng thường được đặt xuống phía sau.
Dáng hình của mình, vì thế, đôi khi thành một điều xa lạ. Không phải vì đã đổi khác quá nhiều. Mà vì đã lâu rồi không nhìn lại đủ lâu.
Với Trang, câu chuyện nằm ở chữ "lâu rồi".
Lâu rồi mới có một lần thấy mình như một người riêng. Không chỉ là một cái tên. Không chỉ là vài dòng giới thiệu. Mà là một người phụ nữ đang ở đây, có gương mặt của hôm nay, có phần đời đã đi qua, và có những điều còn đang mở ra phía trước.
Sau này, Trang có thể sẽ còn nhiều lần cần giới thiệu mình với người khác.
Nhưng có một lần, chị đã nhìn lại bản thân từ một nơi rất gần.