❝ Mai có bé gái — bạn sẽ có thêm một người bạn nữa. ❞
Câu chuyện
Người ta nói làm mẹ là một cuộc thay tên đổi họ. Một sáng nọ thức dậy, soi gương, vẫn là mặt mình — nhưng đã không còn chỉ là mình nữa. Cái tên cũ bỗng có thêm một dấu sao mờ: tôi-sắp-làm-mẹ. Có người chuyển hẳn — bỏ việc, bỏ váy, bỏ những buổi cà phê tối thứ Sáu. Có người lại không. Vẫn đi làm. Vẫn váy bụng tròn. Vẫn ngồi cùng bạn thân từ thời tiểu học, bàn về nhạc, về phim — và bây giờ thêm về một bé gái sắp đến.
Hanh là người sau. Một cô gái còn trẻ, văn phòng giờ hành chính, bụng đã tròn rõ. Tháng chín bé gái sẽ ra. Mỗi sáng vẫn dậy đi làm. Cô không quen kiểu cẩn thận — đời cô đến giờ chỉ là vài cú điện thoại vội vàng, ghi nhanh một bữa cơm, một góc đường, con mèo trên ghế cà phê. Lần này khác. Bụng đã tròn. Bé đầu. Lần đầu tiên thấy mình muốn giữ lại điều gì đó cẩn thận hơn.
Có lẽ bé sẽ giống mẹ — hoặc giống ba bé. Không biết. Chỉ biết mỗi sáng cảm giác cơ thể đã không còn là cơ thể cũ. Chiếc áo trước kia rộng rãi giờ chật. Bữa sáng quen giờ thấy lạ. Có những buổi chiều ngồi trong văn phòng, tay đặt lên bụng, người phụ nữ sắp làm mẹ tự hỏi: mình vẫn là mình chứ?
Hỏi xong, không có ai trả lời. Trừ một người. Bạn thân từ thời tiểu học — người vẫn cùng Hanh đi qua mọi mùa, vẫn đi cùng đến hôm nay, dù bụng Hanh đã tròn. "Mai có bé gái — bạn sẽ có thêm một người bạn nữa." Câu nói khiến mắt Hanh ấm lên. Đúng vậy. Một người bạn nhỏ. Sau này bé sẽ ngồi cùng mẹ, nghe mẹ kể về một mùa hè cũ — khi mẹ mang bé trong bụng, vẫn đi làm, vẫn cười, vẫn là chính mình.
Tháng chín đang đến gần. Bụng tròn hơn mỗi tuần. Cô gái ấy sẽ vẫn là Hanh — chỉ thêm một cái tên mới, mềm và nhỏ. Sau này có lẽ bé gái lớn lên, một ngày nào đó nhìn lại mẹ và hiểu — mẹ cũng từng trẻ, từng đẹp, từng chờ đợi bé theo cách dịu dàng như thế. Một người bạn nhỏ — đã được gọi tên, từ trước cả khi ra đời.