Người vợ, người mẹ đi làm — một ngày sinh nhật bước ra khỏi cái "an toàn" đã quen
❝ Có lẽ trong mỗi người phụ nữ đều có một phần để dành rất lâu. Phần đó không hỏng đâu. Chỉ là chưa được nhô lên. ❞
Câu chuyện
Có những sinh nhật được ghi vào lịch nhưng không được hỏi "em muốn gì". Người phụ nữ tự ghi. Tự nhớ. Tự lên kế hoạch — đôi khi vẫn là kế hoạch cho người khác. Một bữa cơm cho cả nhà. Một cái bánh để con thổi nến. Còn của mình thì sao.
Hồng Tươi sáng đó đứng trước một việc rất nhỏ. Chọn cái gì cho ngày của mình. Lúc đầu, chị chọn cái quen — như cái áo sơ mi vẫn cài cúc đi làm mỗi ngày. Đơn giản. Sạch. Không sai. Chồng chị nhìn rồi lắc đầu: đơn giản quá em ạ.
Câu đó, nói nhanh thì là một câu chê cái áo. Nói chậm hơn thì là một câu nhắc — em không cần phải sạch và không sai trong ngày của em. Cái đó để dành cho những ngày khác. Hôm nay là ngày em.
Có những phụ nữ đến một quãng đời nào đó tự nhiên chọn an toàn cho mình mà không kịp nhận ra. Áo gọn vì áo gọn dễ phối. Son một màu vì màu đó hợp với mọi tình huống. Tóc buộc cao vì rảnh tay làm việc. Cái "an toàn" lâu ngày thành cái duy nhất nhớ. Đến lúc có một cơ hội nhỏ để thử cái khác, người ta đứng lại — không phải vì sợ, mà vì lâu quá rồi không quen bước ra ngoài khung mình tự kẻ.
Hôm nay chị bước ra. Không nhiều. Đủ để khi soi lại trong gương ở nhà, thấy có một chỗ nào đó lạ — và chỗ lạ đó, chị thích. Không phải thích vì người khác sẽ thấy. Thích vì lâu rồi mình mới gặp lại một phần như vậy của mình.
Có lẽ trong mỗi người phụ nữ đều có một phần để dành rất lâu. Phần đó không hỏng đâu. Chỉ là chưa được nhô lên.
Sinh nhật, nói cho cùng, là cái cớ để phần đó được nhô lên một lần.