❝ Món quà to nhất một người mẹ có thể tự cho mình không phải là một thứ. Là một khoảng được thở. ❞
Câu chuyện
Bên kia, một ngày của Tuyền bắt đầu lúc đứa nhỏ thức.
Đó là một múi giờ. Một múi giờ mười năm. Bữa sáng cho chồng, đưa con đi học, công việc xen kẽ những thứ thuộc về cả nhà — Tuyền quen với cách thời gian được chia. Đến mức một hôm, ngồi nghĩ xem giờ nào trong ngày là của riêng mình, người mẹ trẻ tìm không ra.
Lần này, người ấy về Sài Gòn một mình.
Em trai book chuyến đi cho chị. Một mình. Không vali em bé, không lịch nhà trẻ, không cái túi xách to đầy bỉm sữa. Chỉ một cái vali nhỏ, một quyển sách lâu rồi chưa đọc, và một buổi sáng Sài Gòn đặc mùi cà phê — cái mùi mười năm rồi mới được ngửi lại lúc không phải vội đi đâu.
Phụ nữ làm mẹ có một thói quen lạ. Họ gác mình lại. Cái áo mình thích, cuốn sách mình đọc dở, quán cà phê mình từng ngồi — gác. Để dành. Cho lúc rảnh. Mà lúc rảnh trong đời một người mẹ là một khái niệm lạ — nó cứ lùi xuống, lùi xuống, đến lúc quên hẳn mình từng có nó.
Mười năm là khoảng đủ để một người con gái thành vợ, thành mẹ, thành ai đó của ai đó. Và cũng vừa đủ để một hôm, đứng ở thành phố cũ, người đàn bà ngoài ba mươi tự hỏi — còn bao nhiêu phần trong mình là của mình?
Câu hỏi ấy không có lời đáp. Chỉ có một buổi sáng. Một mình. Ở Sài Gòn.
Người ta hay nghĩ tự thưởng là một món gì đó to. Một chiếc túi, một chuyến du lịch, một bữa ăn đắt tiền. Nhưng những người đàn bà hiểu rõ hơn ai hết — món quà to nhất một người mẹ có thể tự cho mình không phải là một thứ. Là một khoảng trống. Một khoảng không phải nghĩ cho ai. Một khoảng được thở.
Bên Mỹ, ngày của Tuyền vẫn bắt đầu lúc đứa nhỏ thức. Nhưng vài ngày này, ở Sài Gòn, ngày bắt đầu lúc chị muốn.