❝ Cuối cùng cũng có thời gian cho một việc chị đã để dành từ lâu. ❞
Câu chuyện
Có những việc người ta không làm ngay, không phải vì không muốn.
Chỉ vì đời sống cứ đầy lên.
Hôm nay bận một chút. Tuần sau còn một việc. Tháng sau tính. Rồi một mong muốn cứ nằm ở đâu đó, không bị quên hẳn, nhưng cũng chưa được gọi tên.
Thảo không xa lạ với việc lưu giữ mình ở những mùa khác nhau.
Chị thuộc kiểu người hiểu rằng thời gian không quay lại để mình xin thêm một lần. Một độ tuổi, một kiểu tóc, một màu son quen, một vẻ mình thích ở chính mình — nếu không giữ, nó sẽ đi qua rất nhanh.
Có một vẻ đẹp Thảo đã thích từ lâu.
Trắng. Sạch. Nhẹ. Không cần nói nhiều.
Chị gọi nó bằng cái tên Bạch Ái.
Không phải vẻ đẹp để gây chú ý. Là vẻ đẹp của một người biết mình muốn gì, nhưng không vội chứng minh. Của một người đã đi qua nhiều lần tự hẹn với bản thân, rồi lần này chọn không khất nữa.
Ngày 27 tháng Tư vì vậy không chỉ là một ngày rảnh.
Nó giống một khoảng trống hiếm có trong lịch. Một chỗ trống vừa đủ để Thu Thảo đặt mình vào đó. Không cho công việc. Không cho những việc lặt vặt. Không cho câu "để sau".
Chỉ cho chị.
Có những phụ nữ biết chăm cho dịp của người khác rất kỹ. Sinh nhật ai cũng nhớ. Ngày hẹn nào cũng sắp được. Nhưng đến phần mình, họ lại dễ dãi.
Thôi để tháng sau.
Thôi đợi lúc rảnh hơn.
Thôi năm nay bỏ qua cũng được.
Thu Thảo không muốn bỏ qua nữa.
Tháng Tám còn ở phía trước. Một sinh nhật nữa đang đợi. Tuổi mới nào cũng đến rồi đi. Nhưng không phải tuổi nào cũng được mình dừng lại đủ lâu để gọi nó bằng tên.
Có thể 27 tháng Tư là một lần mở đầu.
Để đến tháng Tám, khi sinh nhật của Thảo tới, chị không còn bước vào tuổi mới như một việc tự nhiên phải đến. Chị bước vào đó như một người đã biết giữ lời với chính mình.