Quay lại danh sáchChụp ảnh chân dung cá nhân · TP Hồ Chí Minh
Mỗi sáng, một câu hỏi cũ
Chị Trinh · Dược sĩ · TP HCM
❝ Mình đã đủ chưa? Mình có đang làm đúng không? — Câu ấy không bao giờ cũ. ❞
Câu chuyện
Có một nghề mà mỗi sáng người ta khoác lên người chiếc áo trắng. Áo trắng trong đời thì nhiều — áo cô dâu, áo người mới sinh con, áo người vừa hết tang. Nhưng có một loại áo trắng được đeo lâu nhất, kéo dài nhất trong một ngày — áo blouse.
Trinh khoác nó lên từ năm hai mươi mấy tuổi. Bây giờ tóc đã có vài sợi muối, và áo trắng vẫn ở đó. Mỗi sáng, vẫn cài cúc trên xuống cúc dưới — một cử động đã thành thói quen. Một thói quen của một người đàn bà ngoài bốn mươi vẫn chưa bao giờ thôi là dược sĩ.

Một ngày của Trinh được chia làm hai nửa.
Buổi sáng có một bàn họp. Ngồi đối diện là bác sĩ, là điều dưỡng — những người đồng nghiệp cũng khoác chiếc áo trắng. Họ đến để nghe một thứ chuyên môn — thông tin y khoa về một loại vaccin chủng ngừa, cho trẻ em và cho người lớn. Người dược sĩ ngồi đó, đặt tài liệu lên bàn, mở từng trang. Đồng hồ kim loại trên cổ tay trái — cái đồng hồ đã cũ, đã đi qua nhiều buổi trao đổi như thế. Một câu hỏi nhỏ. Một câu trả lời nhỏ. Một dòng được khoanh lại.
Cuộc trao đổi không ồn ào. Cũng không có ai khóc, không có ai sốt. Chỉ có những con số, những bảng dữ liệu, những liều khuyến cáo. Nhưng ở phía sau từng con số là một đứa trẻ sẽ được tiêm trong tuần sau. Là một người ông sẽ ít sợ cúm hơn vào mùa đông. Là một người mẹ sẽ ngủ ngon hơn khi con đã đủ kháng thể.

Buổi chiều thì khác. Cánh cửa mở ra một người khác — có thể là người phụ nữ ngoài năm mươi cầm tờ kết quả đường huyết, có thể là người đàn ông sáu mươi vừa biết mình có chuyện ở tim mạch. Người dược sĩ ngồi đối diện, không vội. Một quyển sổ ghi chỉ số. Đái tháo đường, tim mạch — những con số phải được theo dõi từng tháng, từng tuần. Có người đến để học cách giảm cân. Có người đến để học cách sống chung với một căn bệnh mạn tính sẽ không bao giờ rời đi.
Người bệnh đứng dậy, cảm ơn, ra cửa. Người dược sĩ đặt bút xuống. Đếm tới mười. Hít một hơi. Cánh cửa mở lại — người tiếp theo.
Có một câu hỏi người ta đã hỏi mình từ năm hai sáu, hai bảy. Đến hơn bốn mươi vẫn còn hỏi. *Mình đã đủ chưa? Mình có đang làm đúng không?*
Câu ấy không bao giờ cũ. Mỗi bệnh nhân là một bản đề mới. Không có sách giáo khoa nào in sẵn câu trả lời. Người làm nghề chăm sóc sức khỏe có một thứ duy nhất — kinh nghiệm. Mà kinh nghiệm là cái được trả bằng đêm đọc tài liệu, bằng những lần tư vấn mà chỉ riêng mình biết là chưa thật thấu đáo. Bằng những bệnh nhân đã bỏ dở liệu trình.
Đôi khi tối muộn, một quyển sổ chỉ số cũ được mở ra. Ngồi nhìn lâu. *Nếu hồi đó mình dặn kỹ hơn...*
Người ta hay quên — người ngồi phía bên kia bàn cũng là người. Người ấy cũng có nỗi sợ riêng. Cũng có lúc về nhà ngồi yên trong bóng tối, không bật đèn, chỉ ngồi.

Có người sẽ không nhớ tên người dược sĩ đã tư vấn cho mình. Đó là chuyện thường — người bệnh nhiều việc.
Nhưng cũng có người nhớ. Một câu dặn dò về liều thuốc. Một lần được giải thích kỹ về vaccin cho con. Một buổi chiều, có ai đó đã ngồi lại lâu hơn để chỉ cho mình cách kiểm soát đường huyết, cách giữ huyết áp trong vùng an toàn.
Áo trắng treo trong tủ tối nay. Đồng hồ tháo ra, đặt cạnh giường. Trên bàn một bình hoa loa kèn trắng — vợ của ai đó vừa cắm sáng nay.
Sáng mai, lại cài cúc. Lại đeo đồng hồ. Lại ngồi xuống — buổi sáng đối diện đồng nghiệp, buổi chiều đối diện người bệnh.
Vẫn là một người đàn bà ngoài bốn mươi.
Vẫn là dược sĩ.
Cuối bài
Và những khung hình khác






Đọc thêm câu chuyện
Những hành trình khác
Khi bạn sẵn sàng
Câu chuyện của bạn
bắt đầu ở đây
Để lại thông tin, ekip Gạo Nâu sẽ liên hệ lắng nghe câu chuyện của bạn và tư vấn concept phù hợp — không vội vàng, không áp lực.
Hoặc liên hệ trực tiếp:



