Có những cô gái nhìn mềm hơn những gì họ đã đi qua.
Em là kiểu người quen cố.
Không phải cố để ai khen. Chỉ là khi việc đến tay, em làm. Khi một điều cần được giữ, em giữ. Khi một ngày cần đi qua, em đi qua.
Lâu dần, sự mạnh mẽ không còn là lựa chọn.
Nó thành cách sống.
Người mạnh mẽ thường ít hỏi mình đã mệt chưa. Họ quen đứng vững. Quen tự xếp mình vào phía sau. Quen nghĩ: xong việc đã, ổn mọi thứ đã, còn mình thì tính sau.
Cái "sau" ấy nghe nhẹ, nhưng có khi kéo dài qua rất nhiều mùa sinh nhật.
Năm nay, em dừng lại đón niềm vui của mình.
Không phải để làm điều gì lớn. Chỉ là lần đầu dành riêng cho bản thân một khoảng. Một khoảng không phải để lo. Không phải để chứng minh. Không phải để cố thêm.
Một khoảng như món quà nhỏ đặt vào tay người đã lâu chỉ biết trao đi.
Có một điều rất lạ: bên ngoài là cô gái có thể cố vì mọi điều, bên trong vẫn còn một phần mềm. Phần mềm ấy không mất. Nó chỉ được cất lại, như một bông hoa trắng nằm yên sau những ngày mình phải làm người lớn.
Có lẽ vì vậy mà lần tự thưởng này không ồn ào.
Nó giống một cái ngoảnh lại.
Sau rất nhiều ngày đi về phía trước, Thuận ngoảnh lại với chính mình, xem người đã cùng mình đi qua mọi chuyện còn đang ở đó không.
Và cô ấy thấy: vẫn còn.
Vẫn còn một người biết mỉm cười nhẹ. Vẫn còn một người muốn được giữ một khoảng riêng. Vẫn còn một cô gái không cần bớt mạnh mẽ, chỉ cần thôi bỏ quên phần mềm của mình.