Người mẹ làm trong đài truyền hình. Người con trai sống ở Mỹ. Khoảng cách giữa hai người không phải nửa vòng trái đất — là sáu năm chưa có lần nào cả nhà cùng đứng trong một bức hình.
Covid lấy đi mấy năm đầu. Sau đó là ba năm con đợi tấm thẻ xanh ở một nước khác. Cộng dồn lại thành con số sáu — sáu năm đủ để một đứa trẻ học hết một cấp, đủ để một người mẹ già đi theo cái cách mà chỉ những bà mẹ có con đi xa mới hiểu.
Lần này con về hai tuần. Chủ nhật bay đi.
Cô — người mẹ ở vai trò mà công việc không cho phép xin nghỉ dài — đã không thể cùng con đi đâu được nhiều. Con thì còn mệt sau chuyến bay đường dài. Hai tuần đó đa số trôi qua trong nhà, trong những bữa cơm nấu vội vì mẹ đi làm về, trong câu hỏi "ăn gì hôm nay" mà sáu năm rồi mẹ chưa hỏi được kiểu đó.
Có những bộ ảnh người ta chụp khi biết một việc: lần tới không chắc còn ai cùng đứng được đầy đủ như hôm nay. Không phải bi quan. Chỉ là sự thật. Con đã có một cuộc đời ở một nước khác — cuộc đời đó sẽ giữ con lại. Mỗi lần về sẽ là một lần được mượn.
Hai tuần là ngắn. Sáu năm là dài. Một bức ảnh là khoảng giữa — để khi mẹ mở ra, thấy: tháng 5 năm 2026, cả nhà đã ở cùng một chỗ. Đầy đủ.
Năm 2026. Một người mẹ. Một người con trai vừa từ Mỹ về. Hai tuần. Một bức ảnh.