Quay lại danh sáchChụp ảnh chân dung cá nhân — sinh nhật · TP Hồ Chí Minh
Một bó hoa cho Nhi
Chị Nhi Trần · Điều dưỡng · Tiền Giang
❝ Tôi không cần làm nàng thơ. Tôi chỉ muốn làm một người phụ nữ, đã sống đủ lâu, để bình thản. ❞
Câu chuyện
Ca trực bắt đầu lúc bảy giờ sáng.
Chị đi từ giường này sang giường khác. Huyết áp. Đường huyết. Thân nhiệt. Tay ghi vào sổ. Mắt liếc bảng theo dõi. Ở hành lang, tiếng gọi vẳng lại từ các phòng — "Điều dưỡng ơi", "Cô ơi", "Chị y tá ơi".
Chị dạ. Chị làm. Chị đi.
Mười sáu năm rồi.
Chị là điều dưỡng, ở một bệnh viện huyện ở Tiền Giang, đi xe máy từ nhà hơn chục phút. Chồng chị ở nhà. Hai đứa con — đứa lớn vào cấp ba, đứa nhỏ đang tiểu học.
Tính chị trầm. Ít nói. Không son. Không nước hoa. Tóc cột gọn. Móng tay cắt ngắn. Đồng nghiệp nói chị là người "gọn gàng đến mức hơi khó nhớ ra".
Nhưng gọn gàng không phải là đẹp. Gọn gàng là để làm việc cho nhanh.
Gần sinh nhật, chị mở điện thoại xem lại album.
Ảnh hai đứa con hồi chúng còn nhỏ. Ảnh đám giỗ ba. Ảnh ca trực. Ảnh đi họp phụ huynh cho con.
Ảnh chị — một bức ảnh cưới, chụp năm hai mươi hai tuổi.
Hai mươi hai.
Bây giờ ba mươi tám.
Chị ngồi rất lâu bên bức ảnh đó. Người con gái trong hình gầy, tóc dài, cười hơi ngượng. Không nhận ra mình — không phải vì đã đổi khác, mà vì đã lâu không nhìn.
Ba mươi tám rồi. Con vẫn còn đang đi học. Nghề thì đã quen. Cuộc đời chưa dài, nhưng cũng đủ dài để một hôm nào đó người ta có thể ngồi xuống một chút mà không ai la.
Tối ấy, chị nghĩ. Sau này, mở album ra, chị muốn có một bức ảnh để có thể nói với mình: ba mươi tám, cũng còn rất ra gì.
Đường từ Mỹ Tho lên Sài Gòn — gần bốn tiếng xe đò. Chị đặt vé. Một lượt đi. Một lượt về.
Chị đặt lịch. Không kể với chồng. Không nói với con.
Đêm trước khi đi, chị gấp ba chiếc áo bỏ vào túi. Rồi tháo ra. Rồi bỏ vào lại. Cuối cùng, chị để một chiếc áo dài tay trắng — chiếc chị từng mặc đi họp phụ huynh cho con hồi nó học cấp hai.
Sáng ấy, sau mười sáu năm, lần đầu có người gọi chị là Nhi.
Không phải "điều dưỡng ơi". Không phải "cô ơi". Không phải "mẹ ơi".
Nhi.
Cái tên — nằm trên giấy khai sinh, trên thẻ nhân viên, trên cuống hộ khẩu. Mười sáu năm, không ai ở nhà gọi. Không ai ở bệnh viện gọi. Nó như một chiếc khăn gấp để trong ngăn tủ — biết là có, nhưng lâu không lấy ra.
Sáng ấy, người ta cứ vài phút lại gọi.
Chị Nhi. Chị Nhi. Chị Nhi.
Chị làm theo. Ngoan ngoãn như người mới bắt đầu học lại một thứ đã quên từ lâu.
Rồi ai đó đặt vào tay chị một bó hoa.
Chị cầm.
Mười sáu năm đi làm, tay chị cầm ống tiêm. Cầm máy đo huyết áp. Cầm bông băng. Cầm khăn lau cho bệnh nhân. Cầm cháo, cầm thuốc. Cầm tay người già lúc họ hấp hối.
Chưa bao giờ cầm một bó hoa cho mình.
Chị cúi xuống. Mùi hoa ly — ngọt, có một chút hăng.
Chị hít vào.
Và im.

Tối hôm đó, chị nằm trong phòng khách sạn. Không bật đèn.
Trên điện thoại — một bức ảnh chị. Biểu cảm mà mười sáu năm đi làm chưa đồng nghiệp nào thấy: bình thản.
Một bức nữa. Một người chị không thường gặp trong gương — đang ở đó, im, không tránh.
Người trong ảnh không phải điều dưỡng. Không phải mẹ. Không phải vợ.
Là một người phụ nữ có tên.
Nhi.
Sáng hôm sau, chị bắt xe đò về Mỹ Tho. Trên đường, chị không mở điện thoại. Chị để ảnh ở đó — như một thứ đã có rồi, không cần mở ra kiểm tra nữa.
Về tới nhà, chồng hỏi: "Đi đâu về đó bà?"
Chị nói: "Đi chụp ảnh."
Chồng ngớ ra một chút. "Ảnh gì?"
Chị không giải thích. Chỉ cười. Một nụ cười mà chồng chị có lẽ chưa từng thấy ở nhà — nụ cười của một người vừa giữ lại được một thứ gì đó của mình.
Mấy hôm sau, chị đăng vài tấm lên Facebook. Một người bạn ở Nhật nhắn về: "Mai mốt em về, chị dẫn em đi chụp giống vầy nha." Chị cười. Lần đầu, một việc chị làm cho riêng mình lại có người hỏi xin theo.
Chị nghĩ — lần tới, có thể, sẽ rủ một người bạn thân cùng đi.
Rồi chị nói, nhẹ như nói cho chính chị nghe:
"Tôi không cần làm nàng thơ. Tôi chỉ muốn làm một người phụ nữ, đã sống đủ lâu, để bình thản."
Cuối bài
Và những khung hình khác









Đọc thêm câu chuyện
Những hành trình khác
Khi bạn sẵn sàng
Câu chuyện của bạn
bắt đầu ở đây
Để lại thông tin, ekip Gạo Nâu sẽ liên hệ lắng nghe câu chuyện của bạn và tư vấn concept phù hợp — không vội vàng, không áp lực.
Hoặc liên hệ trực tiếp:



