Quay lại danh sáchChụp ảnh kỷ niệm cưới · TP Hồ Chí Minh
Mình đã chọn và mình vẫn chọn
Bích Trâm · Sài Gòn · Kỷ niệm 2 năm cưới
❝ Hôm nay, mình vẫn chọn. ❞
Câu chuyện
Không phải cuộc hôn nhân nào cũng cần đợi mười năm mới đáng được nhìn lại.
Có những đôi vợ chồng đi qua hai năm, và hai năm ấy đã đủ thành một chặng. Đủ những ngày bình thường. Đủ những hôm mỗi người mang một chuyện riêng về nhà. Đủ những lần không cần nói gì lớn lao, chỉ cần người kia vẫn ở đó.
Bích Trâm chọn kỷ niệm hai năm ngày cưới để dừng lại một chút.

Không phải vì hai năm là con số quá dài.
Mà vì sau ngày cưới, thứ cần giữ không chỉ là ngày đẹp nhất. Thứ cần giữ là những ngày sau đó. Những ngày không còn váy cưới, không còn lễ, không còn tiếng chúc mừng của mọi người. Chỉ còn hai người, trở về với đời sống thật, học cách thương nhau trong những điều rất nhỏ.
Ngày cưới thường rực rỡ một lần.
Hôn nhân thì khác.
Hôn nhân nằm trong những bữa cơm không đúng giờ. Trong những hôm cả hai cùng mệt. Trong lúc một người ít nói hơn mọi ngày, người kia học cách không hỏi quá nhiều. Trong những việc không ai kể ra, nhưng nếu không có thương nhau thì khó mà đi qua được.

Hai năm không dài.
Nhưng hai năm đủ để một người hiểu rằng lời hứa trong ngày cưới không đứng yên ở đó. Nó phải được nhắc lại bằng đời sống. Bằng cách ở lại. Bằng cách chọn nhau thêm một lần, rồi thêm một lần nữa.
Trâm là người thích giữ kỷ niệm.
Chị không đợi đến khi mọi thứ thật lớn mới xem đó là một dấu mốc. Có những người để ngày vui đi qua rồi mới tiếc. Trâm thì khác. Chị biết mỗi mùa trong đời có một vẻ riêng. Khi nó qua rồi, mình không gọi lại đúng như cũ được nữa.
Nên chị giữ.
Giữ không phải để sống trong quá khứ. Giữ để sau này nhìn lại, mình biết mình đã từng có những ngày như thế. Đã từng trẻ như thế. Đã từng thương như thế. Đã từng đi bên một người và tin rằng: mình đang có một điều đáng quý.

Kỷ niệm hai năm ngày cưới, với Trâm, vì vậy không chỉ là một dịp của hai vợ chồng.
Nó còn là một lời nhắc dịu dàng: mình đã chọn người này. Hôm nay, mình vẫn chọn.
Và sau dấu mốc của hai người, Trâm đã nghĩ tới sinh nhật của mình.
Điều đó nhỏ thôi, nhưng rất riêng.
Vì có những phụ nữ sau khi lập gia đình thường quen đặt những dịp chung lên trước. Ngày của hai vợ chồng. Ngày của gia đình. Ngày của những người mình thương. Còn ngày sinh của mình, đôi khi lại lùi về sau, như thể bản thân có thể đợi thêm một chút nữa.
Trâm không muốn lùi.
Năm nay, chị có một dịp cho hai người.
Rồi sẽ có một dịp cho riêng mình.

Hai năm ngày cưới không phải một đoạn đường quá dài. Nhưng nó đủ để Trâm biết rằng thương yêu cần được giữ đúng lúc. Và bản thân mình cũng vậy.
Có những lời hẹn là với người bên cạnh.
Có những lời hẹn là với chính mình.
Cuối bài
Và những khung hình khác








Đọc thêm câu chuyện
Những hành trình khác
Khi bạn sẵn sàng
Câu chuyện của bạn
bắt đầu ở đây
Để lại thông tin, ekip Gạo Nâu sẽ liên hệ lắng nghe câu chuyện của bạn và tư vấn concept phù hợp — không vội vàng, không áp lực.
Hoặc liên hệ trực tiếp:





