Có những người đàn bà quen tan sở khi thành phố đã lên đèn.
Không phải một hôm. Gần như ngày nào.
Tám giờ tối, Thủy mới rời công ty. Về nhà, phần còn lại của ngày chỉ còn vài việc nhỏ: tắm rửa, ăn một chút, nhìn đồng hồ, rồi ngủ. Sáng mai lại bắt đầu.
Nghỉ lễ đến. Có người nghĩ đến đi xa. Có người nghĩ đến ngủ bù. Thủy lại nghĩ đến một việc đã để quá lâu: giữ lại mình ở tuổi này, một cách đàng hoàng.
Từ trước đến giờ, chị chưa từng làm việc đó.
Vì lạ nên nhát.
Vì nhát nên đêm trước, Thủy nằm mở mắt. Hồi hộp đến mức không ngủ được. Cái hồi hộp của một người đã quen làm đúng việc của công ty, đúng giờ của người khác, nhưng lại lúng túng khi đến lượt mình.
Sáng ra, chị muốn dời.
Dời thì dễ.
Phụ nữ công sở quen dời mình đi lắm. Dời một bữa ăn ngon vì còn việc. Dời một cuộc hẹn vì hết sức. Dời một cái áo đẹp vì đợi gầy hơn. Dời cả một phiên bản của mình vì nghĩ bây giờ chưa đủ.
Thủy cũng đã nghĩ như vậy.
Sợ mình không được đẹp như mấy em còn trẻ. Sợ bước vào tuổi này rồi, mọi thứ không còn đúng lúc. Sợ nhìn lại mình và thấy mình đã chậm mất vài năm.
Nhưng có một nỗi sợ khác thắng lên.
Sợ sau này già hơn. Sợ da không còn căng nữa. Sợ đến lúc thật sự muốn giữ lại, thứ cần giữ đã đi qua. Sợ một ngày nào đó nhìn lại tuổi hôm nay và tự trách: sao lúc ấy mình còn chần chừ.
Nên Thủy không dời nữa.
Chị đi qua ngày nghỉ lễ ấy như đi qua một lời hẹn với chính mình. Không phải để hơn ai. Không phải để giống mấy em còn trẻ. Cũng không phải để chứng minh điều gì lớn lao.
Chỉ là giữa những ngày làm đến tám giờ tối, có một ngày Thủy không giao mình cho công ty.
Không giao mình cho nỗi nhát.
Không giao mình cho câu "để hôm khác".
Một người đàn bà biết mình sẽ già đi. Nhưng hôm nay, chị vẫn đang ở đây. Da còn căng. Tim còn hồi hộp.