Quay lại danh sáchChụp ảnh chân dung cá nhân · TP Hồ Chí Minh
Hoa loa kèn vẫn nở
Diệu Huyền · Nha Trang
❝ Chiều nay, có hoa, có Huyền, ở đây. Đó là điều có thật. ❞
Câu chuyện
Nếu tự nhìn lại quãng thời gian vừa qua, có lẽ chị sẽ không gọi đó là một giai đoạn nhẹ nhàng. Cuộc sống những năm gần đây, với chị, buồn nhiều hơn vui. Có những đoạn đi qua trong lặng lẽ, có những đoạn đi qua bằng cách cắn răng mà chịu. Thăng trầm đến đủ nhiều để một người phụ nữ không còn nhìn đời bằng ánh mắt hồn nhiên như trước.
Rồi năm ngoái, chị phát hiện mình bị ung thư.
Có những tin tức đến trong đời mà chỉ cần nghe xong, người ta biết mình sẽ không còn là mình của ngày hôm qua nữa. Với Huyền, khoảnh khắc nhận kết quả là một cú sững lại rất sâu. Mọi thứ như sụp xuống trước mắt. Chị sốc, hoang mang, mất phương hướng. Không biết phải bắt đầu từ đâu. Cũng không biết từ đó về sau, cuộc sống của mình sẽ đi về đâu.

Có lẽ với nhiều người, biến cố lớn nhất không chỉ nằm ở nỗi đau, mà nằm ở cảm giác mọi thứ từng quen thuộc bỗng trở nên mong manh. Một ngày bình thường bỗng không còn bình thường nữa. Những dự định vẫn để đó bỗng trở nên xa xỉ. Một người vẫn luôn bận bịu với gia đình, con cái, công việc, đến lúc ấy mới phải ngồi lại với chính mình, và đối diện với câu hỏi tưởng như rất đơn giản: mình thật sự muốn gì?
Sau một khoảng thời gian điều trị, Huyền nhận ra câu trả lời của mình.
Chị rất muốn sống.
Không phải theo nghĩa lớn lao. Không phải để làm điều gì phi thường. Chỉ là muốn được ở cạnh con mình lâu hơn. Muốn chăm sóc gia đình mình lâu hơn. Muốn sống tốt hơn, để còn có thể làm thêm nhiều điều có ý nghĩa trong quãng đời phía trước.
Có những người chỉ đến khi đứng gần một lằn ranh nào đó mới hiểu giá trị của thời gian. Với Huyền, điều quý giá nhất bây giờ chính là thời gian. Vì chị không biết hành trình điều trị phía trước sẽ như thế nào. Không biết còn bao nhiêu chặng cần đi qua. Không biết ngày mai sẽ nhẹ hơn hay nặng hơn hôm nay. Nên mỗi ngày trôi qua, chị đều cố gắng sống như thể đó là một ngày đáng để nhớ.

Biến cố ấy cũng khiến cách Huyền nhìn cuộc sống đổi khác.
Chị bắt đầu nhìn mọi thứ dịu dàng hơn. Chậm hơn. Và cũng biết thương mình hơn.
Trước đây, chị gần như không dành thời gian cho bản thân. Cuộc sống cuốn chị đi giữa gia đình, con cái, công việc, những điều phải lo, những điều phải gánh. Người phụ nữ nhiều khi quen với chuyện đặt mình xuống sau cùng đến mức quên mất bản thân cũng cần được chăm sóc. Quên mất mình cũng cần được nghỉ, cần được vui, cần được làm một điều gì đó chỉ cho riêng mình.
Cho đến khi biến cố xảy ra.
Có những điều chỉ khi mất thăng bằng, người ta mới nhận ra từ lâu mình đã nghiêng về một phía quá nhiều. Huyền hiểu rằng mình đã sống cho trách nhiệm rất nhiều, nhưng sống cho chính mình thì quá ít. Và từ sau quãng ngày hoang mang ấy, chị bắt đầu muốn giữ lại cho mình một hình dung khác: một người phụ nữ đã từng rất chới với, nhưng cuối cùng vẫn chọn đứng dậy.
Nếu phải nói điều thay đổi lớn nhất sau tất cả, Huyền nghĩ đó là ý chí và tinh thần.
Chị thấy mình mạnh mẽ hơn. Kiên cường hơn.
Nhưng sự mạnh mẽ ấy không đến từ mong muốn trở thành một người đặc biệt. Nó đến từ một ước muốn rất con người: được sống thêm với những người mình thương. Được ở lại lâu hơn trong căn nhà của mình. Được còn nấu một bữa cơm. Còn đi một chuyến xa. Còn ngồi với con thêm một lúc. Còn nhìn những người thân quen bình an trước mắt.
Nhiều khi, thứ nâng một người đứng dậy không phải là những điều quá lớn. Mà chỉ là một lý do đủ thật để không buông.

Huyền vẫn thường tự nhắn với mình ba câu rất ngắn:
“Hãy mạnh mẽ lên.
Hãy xinh đẹp lên.
Và hãy sống thoải mái hơn.”
Nghe thì đơn giản, nhưng có lẽ chị đã phải đi qua một đoạn đường rất khác mới nói được với mình như vậy.
Mạnh mẽ lên, không phải để tỏ ra mình ổn trước mọi thứ, mà là để còn có sức mà đi tiếp.
Xinh đẹp lên, không phải để chiều theo ánh nhìn của ai, mà là để nhắc bản thân rằng mình vẫn xứng đáng được nâng niu, kể cả sau những ngày mệt mỏi nhất.
Sống thoải mái hơn, không phải là sống vô tư, mà là bớt khắt khe với chính mình, bớt trì hoãn những điều khiến mình vui, bớt đợi đến một lúc “rảnh hơn”, “ổn hơn”, “xong hết việc rồi tính”.
Bởi có những điều nếu cứ chờ, rất có thể sẽ không còn dịp nào nữa.

Huyền muốn làm những điều mình thích. Đi đâu đó. Nấu một món mình muốn ăn. Dành thời gian cho những niềm vui nhỏ. Sống chậm lại trong những ngày còn có thể. Không phải vì chị đã hết sợ. Có lẽ nỗi bất an vẫn còn đó. Những lo lắng về hành trình phía trước chắc cũng chưa bao giờ biến mất hẳn. Nhưng giữa những điều chưa biết ấy, chị chọn cách sống khác đi: đừng bỏ quên mình thêm nữa.
Và có lẽ, nếu phải gửi lại một điều gì đó cho những người phụ nữ giống mình, Huyền sẽ không nói điều gì quá lớn.
Chỉ là đừng sống mãi trong bổn phận đến mức quên mất mình cũng cần được vui. Đừng chỉ chăm hết người này đến người khác mà không nhớ mình cũng cần được chăm sóc. Đừng để đến một ngày nhìn lại mới nhận ra mình đã để bản thân đứng ngoài cuộc đời của chính mình quá lâu.
Phần còn lại, có lẽ mỗi người sẽ tự biết mình đang muốn giữ lại điều gì cho đời mình.
Còn với Huyền, lúc này, có lẽ chỉ là đi tiếp từng ngày. Dịu hơn một chút. Chậm hơn một chút. Và trân trọng hơn khoảng thời gian mình vẫn còn đang có.
Cuối bài
Và những khung hình khác









Đọc thêm câu chuyện
Những hành trình khác
Khi bạn sẵn sàng
Câu chuyện của bạn
bắt đầu ở đây
Để lại thông tin, ekip Gạo Nâu sẽ liên hệ lắng nghe câu chuyện của bạn và tư vấn concept phù hợp — không vội vàng, không áp lực.
Hoặc liên hệ trực tiếp:




