❝ Hiện tại chị muốn sống vui vẻ. Không muốn nói về chuyện đó nữa. ❞
Câu chuyện
Có một độ tuổi mà phụ nữ thường ít nói hơn. Ngoài bốn mươi.
Không phải vì hết chuyện. Mà vì có những chuyện, một khi đã đi qua, không còn cần kể lại nữa. Có khi kể ra cũng không ai hiểu. Có khi kể ra rồi mình lại đau thêm một lần. Có khi chỉ cần biết: chuyện ấy đã ở đó. Đã đi qua.
Và mình vẫn còn ngồi đây.
Diệu, ngoài bốn mươi, Sài Gòn. Sống đơn giản. Sáng đi làm, chiều về nhà, không ra ngoài nhiều.
Hỏi chuyện gia đình thì kể. Kể nhiều. Kể vui.
Hỏi chuyện riêng thì im.
"Thôi, chuyện tới đâu thì tới. Hiện tại chị muốn sống vui vẻ. Không muốn nói về chuyện đó nữa."
Câu nói nhanh. Như đã tập lâu để câu sau không gục xuống câu trước.
Có những phụ nữ ngoài bốn mươi đã chọn xong rồi. Chọn không phải bằng cách reo lên, mà bằng cách im đi. Chọn không phải để quên — quên thì không bao giờ quên được — mà để không cần kể nữa.
Có những điều, kể ra một lần là một lần đau thêm. Có những điều, mỗi tuần lại có người hỏi, mỗi lần phải trả lời là một lần phải sống lại. Đến một ngày, người đàn bà ấy thôi.
Thôi không phải vì cứng cỏi. Thôi vì kể nữa cũng không thay đổi gì.
Phụ nữ ở tuổi này thường biết mình còn gì. Còn một mâm cơm có người ngồi cùng. Còn một cái tên gọi mình bằng giọng cũ. Còn vài thứ nhỏ — nhỏ vừa đủ để không phải lúc nào cũng kể.
Ngoài bốn mươi, không ai bắt mình phải đẹp ra. Không ai bắt mình phải vui lên. Không ai bắt mình phải có lý do.
Có những lúc phụ nữ ngồi xuống không phải vì ai. Mà vì lâu rồi không ngồi với chính mình. Để sau này, một sáng nào đó, biết rằng tháng Tư năm ấy mình đã ngồi đây. Đã ở đây. Đã sống đến hôm đó.