Quay lại danh sáchChụp ảnh couple · TP Hồ Chí Minh
Gần ba mươi lăm năm, vẫn còn tiếng cười
Cô chú · TP Hồ Chí Minh
❝ Từ ca đoàn sinh viên đến một mái nhà ❞
Câu chuyện
Có những cuộc hôn nhân người ta nhớ bằng ngày tháng.
Ngày gặp nhau.
Ngày thành vợ chồng.
Ngày có con.
Ngày nhìn lại, thấy mình đã đi cùng nhau một đoạn rất dài.

Nhưng cũng có những cuộc hôn nhân được giữ bằng tiếng cười.
Gần ba mươi lăm năm trước, cô chú gặp nhau từ thời sinh viên. Không phải ở một nơi ồn ào. Không phải bằng một câu chuyện lớn. Chỉ là những buổi ca đoàn, những lần đứng chung trong một nhóm người trẻ, cùng hát, cùng gặp, rồi dần dần nhận ra nhau giữa rất nhiều người.
Thời đó, chắc cô cũng chưa biết người đàn ông hay đùa ấy sẽ đi cùng mình lâu đến vậy.
Chú có cái duyên của một người đàn ông tự nhận mình đẹp trai mà không làm người khác khó chịu. Vì chú nói ra để cô cười. Chú khôi hài theo kiểu biết làm nhẹ mọi thứ. Một câu nói đùa, một cách kể chuyện, một chút tự trào — đủ để trong nhà bớt căng, đủ để người phụ nữ bên cạnh mình bật cười.

Cô khó tính. Chú vẫn hay kể vậy.
Nhưng trong câu kể ấy không có than phiền. Có một sự thương quen thuộc hơn. Như thể sau bao nhiêu năm, cái khó tính của cô cũng đã thành một phần của đời chú. Một phần để nhắc lại, để chọc, để vui. Chú còn đùa rằng phải học đến hai cái bằng đại học cô mới chịu lấy.
Một câu đùa đi qua nhiều năm vẫn còn nguyên cái duyên của thuở ban đầu.
Hai mươi lăm năm làm vợ chồng, gần ba mươi lăm năm yêu và sống cạnh nhau, chắc chắn không chỉ có những ngày dễ. Một mái nhà nào đi qua từng ấy thời gian cũng có lúc bận, lúc mệt, lúc mỗi người giữ trong lòng vài điều không nói hết.
Nhưng tiếng cười là một thứ lạ.

Nếu một người vẫn còn muốn làm người kia cười, nghĩa là trong lòng họ vẫn còn để dành cho nhau một khoảng riêng. Không phải khoảng riêng của tuổi trẻ. Mà là khoảng riêng của hai người đã biết nhau quá lâu, đã quen cả tính tốt lẫn tính khó, đã đi qua đủ năm tháng để hiểu: thương nhau đôi khi không cần nói lớn.

Cô chú có ba người con. Trong đó có một cặp song sinh trai học rất giỏi.
Niềm tự hào của cha mẹ nhiều khi không nằm ở những lời dài. Nó nằm trong cách nhắc về con. Trong cái giọng dịu đi khi nói đến tụi nhỏ. Trong sự yên tâm khi thấy con mình lớn lên tử tế, có đường đi riêng, có điều để bố mẹ vui lòng.
Một gia đình như vậy không tự nhiên mà có.
Nó được dựng lên từ rất nhiều bữa cơm, nhiều lần lo cho con, nhiều lần nhường nhau, nhiều lần một người làm người kia cười đúng lúc. Nó cũng được dựng lên từ hai người đã từng là sinh viên trong một ca đoàn, rồi thành vợ chồng, thành cha mẹ, thành một cặp đôi có thể nhìn lại hai mươi lăm năm mà vẫn còn kể về nhau bằng giọng vui.

Ngày xưa, họ gặp nhau trong tiếng hát.
Nhiều năm sau, giữa đời sống thật, vẫn còn một người đàn ông hay cười, vẫn còn một người phụ nữ được chọc cười, vẫn còn một mái nhà có ba người con và những điều để tự hào.
Có lẽ, đi cùng nhau lâu đến vậy không phải vì đời lúc nào cũng nhẹ.
Mà vì có người biết làm nó nhẹ đi.
— Cô chú
Cuối bài
Và những khung hình khác








Đọc thêm câu chuyện
Những hành trình khác
Khi bạn sẵn sàng
Câu chuyện của bạn
bắt đầu ở đây
Để lại thông tin, ekip Gạo Nâu sẽ liên hệ lắng nghe câu chuyện của bạn và tư vấn concept phù hợp — không vội vàng, không áp lực.
Hoặc liên hệ trực tiếp:





















