Người mẹ đã có một con, sắp có con thứ hai — xin một sáng cho mình giữa hai chương
❝ Họ biết thanh xuân không giữ được — họ tranh thủ để có một dấu vết của phiên bản hôm nay. ❞
Câu chuyện
Có những giai đoạn trong đời người phụ nữ — không vì biến cố, không vì mất mát — chỉ là một khoảnh khắc đứng giữa hai chương. Chương vừa qua đã viết xong một lần. Chương sắp tới chưa mở. Trong cái khe giữa hai chương ấy, người đàn bà chợt dừng lại — không vì lý do nào lớn — chỉ để nhìn mình thêm một lần.
Thu An đã làm mẹ một lần. Sắp làm mẹ thêm một lần nữa.
Cái tuổi tròn ấy — một dấu mốc nhỏ trong đời — rơi vào giữa hai đứa con. Một đứa đã đến. Một đứa đang chờ. Giữa hai dòng chảy đó là vài tuần, vài tháng, có khi vài ngày — đủ để một người đàn bà ngồi lại với chính mình trước khi cuộc sống lại cuốn đi.
Có những điều người ta nhận ra ở cái tuổi này, mà sau này khó nhận ra hơn. Một người đã làm mẹ một lần biết cơ thể mình sẽ đổi. Biết những ngày mệt phía trước. Biết rằng khi đứa thứ hai đến, sẽ không còn nhiều thời gian để ngồi yên nhìn mình trong gương. Cái buổi sáng dậy sớm trước cả nhà, ngồi uống ly nước ấm, không nghĩ gì cả — sẽ thưa dần. Cái khoảnh khắc một mình trong nhà cuối tuần khi con ngủ trưa — sẽ ngắn lại. Cái phần con gái còn lại trong người đàn bà — sẽ lùi xa hơn một bước nữa.
Cho nên có những phụ nữ chọn tranh thủ. Tranh thủ trước khi cơ thể đổi. Tranh thủ trước khi mệt thật. Tranh thủ trước khi cuộc sống lại cuốn họ vào vòng quay đã quen — vòng quay sữa, tã, lịch khám, đêm thức. Họ tranh thủ không phải để giữ thanh xuân — họ biết thanh xuân không giữ được — họ tranh thủ để có một dấu vết. Một dấu vết của phiên bản hôm nay. Để sau này, khi đứa con thứ hai lớn, khi cả hai đứa đã biết hỏi "mẹ hồi trẻ thế nào" — người đàn bà có một sáng để chỉ vào. Một phiên bản đã từng tồn tại.
Thu An ở giữa hai chương như thế. Trước khi vào lại vòng quay ấy, chị xin cho mình một sáng. Một sáng nhẹ nhàng. Một sáng tươi vui. Một sáng — không gấp, không mệt, không chia cho ai cả.
Không phải mọi việc trong đời đều cần lý do lớn. Đôi khi chỉ cần một ngày — trước khi bận trở lại.