Quay lại danh sáchChân dung · TP Hồ Chí Minh
Đẹp lại trong mắt mình
Phụ nữ Việt sống tại Úc · vừa cưới, trở lại Việt Nam trước tuần trăng mật
❝ Chỉ là nương chiều bản thân thêm một lần, sau cưới và trước tuần trăng mật. ❞
Câu chuyện
Có những chuyến đi một mình không phải vì thiếu ai.
Mà vì có một người thương mình đủ rộng, để mình được tự do thêm vài ngày.
Mười ngày.
Đủ cho vài cuộc hẹn cũ.
Vài bữa ăn quen.
Vài món đồ muốn mua.
Vài việc nhỏ mà nếu đi cùng ai đó, có khi lại không còn là việc của riêng mình nữa.
Janet Kavanagh từ Úc về Việt Nam trong mười ngày, sau đám cưới mới hai, ba tháng và trước chuyến tuần trăng mật châu Âu. Chồng chị bận, không thể về cùng. Biết vợ muốn về Việt Nam chơi, mua sắm, làm vài điều nho nhỏ cho thỏa thích, anh đặt vé để chị đi một mình.
Thế nên chuyến trở lại này không có dáng vẻ cô độc.
Nó có niềm vui.
Có sự chiều chuộng.
Có cả một chút tiếc, vì người đáng lẽ cùng tận hưởng lại đang ở xa.

Có những người phụ nữ đang hạnh phúc, vẫn muốn giữ một ngày thật riêng cho mình. Không phải để rời khỏi cuộc sống hiện tại. Không phải để phủ nhận những gì mình đang có. Chỉ là trong rất nhiều niềm vui chung, họ vẫn cần một khoảng nhỏ mang tên mình.
Một khoảng để đi chậm.
Để chọn thứ mình thích.
Để cười vì một điều không cần giải thích dài.
Sau cưới, đời sống mở ra bằng rất nhiều chữ “chúng mình”. Chúng mình sắp đi đâu. Chúng mình sẽ ở đâu. Chúng mình cùng tính tiếp điều gì. Và giữa những chữ “chúng mình” ấy, đôi khi một người vợ vẫn muốn được nhắc lại rất khẽ: còn mình nữa.
Janet giữ lại mười ngày ấy như vậy.

Ngày cưới, Janet từng thấy mình đẹp theo cách gần như không quên được. Có thể đó là lần đầu tiên trong đời cảm giác ấy rõ đến vậy: mình đang ở trong một đoạn đời được yêu, được nhìn nhận, được nâng niu.
Một cảm giác rất khó gọi tên.
Không phải đẹp để so với ai.
Không phải đẹp vì ai đó khen.
Mà là khoảnh khắc người ta nhận ra mình đang sống trong một phiên bản dịu dàng của chính mình. Được yêu, nhưng không biến mất trong tình yêu đó. Có chồng, có nhà, có những kế hoạch chung, nhưng vẫn còn một góc riêng đủ sáng.

Lần này, cảm giác ấy ghé lại thêm một lần.
Không y hệt ngày cưới.
Nhưng đủ gần để Janet nhận ra.
Có những niềm hạnh phúc không làm người ta hết cần được nương chiều bản thân. Trái lại, vì đang được yêu tử tế, người ta mới nhẹ lòng hơn khi dành cho mình một điều tử tế.
Chị cũng không phải kiểu người tiêu tiền chỉ để qua chuyện. Thứ gì không rẻ thì phải đáng. Phải có giá trị thật. Nhưng “đáng” ở đây không nằm trong phép tính hơn thua. Nó nằm ở cảm giác rất rõ: mình đang được đối xử tử tế, bởi chính mình.
Mười ngày ở Việt Nam rồi cũng hết.
Va-li sẽ đóng lại.
Lịch bay sẽ hiện lên.
Tuần sau là tuần trăng mật.
Châu Âu đang chờ hai vợ chồng ở một đoạn vui khác.
Còn mười ngày này, Janet giữ cho riêng mình một đoạn vui nhỏ trước khi bước tiếp vào niềm vui chung.

Không phải vì đời sống hiện tại thiếu gì.
Không phải vì chị đang thiếu yêu thương.
Chỉ là nương chiều bản thân thêm một lần, sau cưới và trước tuần trăng mật.
Một lần rất riêng, trong một đời sống đang rất đủ đầy.
*— Câu chuyện Janet Kavanagh, 16/4.*
Cuối bài
Và những khung hình khác









Đọc thêm câu chuyện
Những hành trình khác
Khi bạn sẵn sàng
Câu chuyện của bạn
bắt đầu ở đây
Để lại thông tin, ekip Gạo Nâu sẽ liên hệ lắng nghe câu chuyện của bạn và tư vấn concept phù hợp — không vội vàng, không áp lực.
Hoặc liên hệ trực tiếp:




