Có những chuyến đi xa bắt đầu từ những điều rất thực tế: làm ăn, tự lo cho mình, dựng một đời sống ở một nơi ngoài quê nhà.
Con đi xa, cha mẹ hiểu.
Nhưng hiểu không có nghĩa là hết nhớ.
Với cha mẹ, đứa con dù đã lớn, dù có thể tự chăm sóc mình ở một đất nước khác, vẫn là đứa con mà mình muốn biết hôm nay ăn uống ra sao, công việc có ổn không, có ngủ đủ không, bên đó có lạnh không.
Những câu hỏi ấy nhiều khi không nói hết.
Vì sợ con bận.
Vì sợ làm con chạnh lòng.
Vì người làm cha làm mẹ thường thương con theo cách rất cũ: hỏi ít đi, nhưng nhớ nhiều hơn.
Nên ngày con gái về nước, gia đình Yen Nguyen có thêm một ngày để ngồi gần nhau.
Không qua cuộc gọi.
Không qua những múi giờ lệch nhau.
Không phải chờ một tin nhắn báo rằng con vẫn ổn.
Chỉ là cha mẹ và con gái cùng có mặt ở Sài Gòn, trong một ngày tháng Năm, mặc áo dài bên nhau như một cách rất Việt để gọi tên sự đoàn tụ.
Có những kỷ niệm gia đình không cần làm lớn.
Chỉ cần mẹ ở đó.
Cha ở đó.
Con gái ở đó.
Ba người cùng hiện diện trong một khoảng đời mà ai cũng biết rồi mai này sẽ lại bận, lại xa, lại quay về với nhịp sống riêng.
Con có thể lại tiếp tục công việc ở nước ngoài.
Cha mẹ lại trở về với những ngày đợi tin, những bữa cơm quen, những câu hỏi giữ trong lòng.
Nhưng ngày này vẫn ở lại.
Ở lại như một dấu nhỏ của gia đình.
Rằng đã có một ngày, con gái từ phương xa trở về.
Rằng cha mẹ được có con ở gần.
Rằng sau những tháng ngày cách trở, cả nhà vẫn có thể ngồi bên nhau, gọi nhau bằng những tiếng thân thuộc nhất.
Một ngày như vậy, với người ngoài có thể chỉ là một cuộc sum vầy.
Với gia đình, đó là một phần của đời sống được cất lại.
Để sau này, khi con lại ở xa, cha mẹ vẫn nhớ: tháng Năm năm ấy, nhà mình đã đủ mặt.