Quay lại danh sáchBộ ảnh chân dung · TP Hồ Chí Minh
Thanh Thuỷ — Có những việc đàn bà chỉ làm khi biết mắt sắp phải nhắm lại
Mẹ hai con — Sài Gòn
❝ Mình — là người cuối cùng trong danh sách. ❞
Câu chuyện
Có những việc đàn bà chỉ làm khi biết mắt sắp phải nhắm lại.
Thuỷ ngoài bốn mươi. Sài Gòn. Trong lịch của chị tháng này có ba việc: một cái sinh nhật vừa lỡ, một cái hẹn khám mắt, và một cái phẫu thuật phải mổ sau đó.
Sinh nhật, chị định dành cho mình. Định một buổi chiều ngồi yên với mình. Cuối cùng, ngày sinh nhật trôi qua giống mọi ngày khác — đưa con đi học, đi làm, về nhà nấu cơm. Thuỷ không phải lúc nào cũng có một ngày cho mình, kể cả ngày đó là sinh nhật của mình.

Mình — là người cuối cùng trong danh sách.
Đó là câu chị nhận ra một sáng tháng trước, khi nhìn lại lịch tuần. Đứa lớn học thêm. Đứa nhỏ kèm bài. Việc công ty. Việc nhà. Mình — cuối.
Phải đến khi bác sĩ nói cần mổ, chị mới nhớ ra mình đang ở đâu trong cái danh sách đó.
Lời bác sĩ nhẹ. Như nói về chuyện một cuốn sách phải gấp lại một thời gian. Nhưng phụ nữ nghe lời bác sĩ kiểu khác đàn ông. Họ nghe thành: sắp tới một khoảng thời gian không nhìn được con đủ rõ. Không thấy được mặt chồng đủ rõ. Không thấy được mình đủ rõ.
Có những việc đàn bà chưa từng nghĩ đến cho đến khi mắt sắp phải nhắm lại.

Chị có thói quen tự thưởng cho mình mà không cần ai đồng ý. Một thỏi son mới khi gặp khách. Một thanh sô-cô-la đen sau bữa trưa. Một bộ đồ đẹp khi sáng đầu tuần mở tủ.
Chị quen với việc nhìn mình kỹ hơn nhiều phụ nữ cùng tuổi. Nhưng đó là cái nhìn qua màn hình điện thoại. TikTok ba mươi giây. Một góc bốn mươi lăm độ. Ánh sáng từ trên xuống. Đăng lên rồi cắt nếu không vừa ý.
Được nhìn theo cách yên tĩnh là việc khác. Không có điện thoại trong tay. Không có script. Không có ba mươi giây để cắt. Chỉ có một con người ngồi yên trước một con người khác.
Việc đó chị chưa từng làm.
Sáng nay, chị dậy trước khi cả nhà dậy. Ra một quán quen ở khúc đường vẫn đi mỗi sáng. Gọi cà phê đen đá. Ngồi cạnh cửa sổ.
Đó là buổi sáng đầu tiên trong tháng chị không phải hỏi "Con đi học chưa?" trước khi ngồi xuống.
Một mình. Không điện thoại. Không lịch. Cà phê chưa cần uống ngay.
Buổi sáng đó dài bằng nhiều buổi sáng khác cộng lại.

Đêm trước khi đi khám, chị soi gương lâu hơn mọi đêm.
Mắt còn rõ.
Đêm mai cũng vẫn rõ.
Đêm kia có thể chưa rõ nữa.
Có những thứ trong đời người ta phải nhìn cho đủ trước khi không nhìn được nữa.
Có một thứ chị thường nói với mình mà không nói với ai: mình hay quên mình.
Chị biết tự thưởng cho mình thanh sô-cô-la. Biết mua thỏi son mới. Biết tô môi trước khi đi làm. Nhưng dành ra hẳn một buổi sáng chỉ để được nhìn yên tĩnh — đó là việc khác. Đó là việc người ta dễ quên nhất.
Hai con của chị đã lớn. Đủ lớn để mẹ có một buổi sáng cho mình mà không phải hỏi xin phép ai.

Tháng tư năm chị ngoài bốn mươi, chị đi.
Đi khám mắt là cái cớ. Đi vì sinh nhật vừa lỡ là cái cớ. Đi vì sắp phải nằm yên là cái cớ.
Sự thật chỉ là chị đi.
Sau ngày khám, chị sẽ về với cuộc nằm yên. Vài tuần. Có thể vài tháng. Trong những tuần đó, chị sẽ không nhìn được nhiều thứ. Nhưng có một thứ chị giữ được trong đầu: bản thân mình ở tuổi này, ở tháng này, trước khi mắt phải nghỉ.
Đôi khi, một người đàn bà chỉ cần một buổi sáng cho mình để biết mình vẫn còn ở đây.
Cuối bài
Và những khung hình khác





Đọc thêm câu chuyện
Những hành trình khác
Khi bạn sẵn sàng
Câu chuyện của bạn
bắt đầu ở đây
Để lại thông tin, ekip Gạo Nâu sẽ liên hệ lắng nghe câu chuyện của bạn và tư vấn concept phù hợp — không vội vàng, không áp lực.
Hoặc liên hệ trực tiếp:



