❝ Dù đi đâu, làm gì, thì gia đình vẫn là nơi để trở về. ❞
Câu chuyện
Mỗi sáng chín giờ, Ngọc Bích mở cửa studio.
Cô pha hai ấm trà. Cô bày bánh. Cô kiểm tra lại sổ lịch. Cô đợi khách đầu tiên.
Ngọc Bích là lễ tân Gạo Nâu. Ba năm qua, công việc của cô là đón hàng nghìn gia đình đi qua cánh cửa kính ở tiền sảnh. Cô biết lịch ai đến mấy giờ, ai thích trà, ai thích cà phê, ai đi với ông bà, ai đi với hai đứa nhỏ.
Cô hay ngồi sau quầy, nhìn các gia đình chụp xong bước ra.
Có những bà mẹ ôm con khóc lặng. Có những cặp vợ chồng nắm tay nhau ra xe. Có những đứa trẻ chạy quanh salon, miệng vẫn còn dính son.
Mỗi ngày cô thấy hạnh phúc đi qua. Đủ các kiểu hạnh phúc.
Tối về, cô ăn cơm với ba mẹ và em trai. Nhà vẫn đầy đủ bốn người. Không ai nhắc đến chuyện chụp ảnh. Như một điều hiển nhiên không cần đặt ra.
Rồi một ngày, cô tự đặt lịch cho nhà mình.
Lần này không phải lễ tân. Là con. Là chị.
Hôm chụp, bốn người nhà cô đến. Ba mặc áo polo be, quần âu. Mẹ và cô mặc váy đồng bộ, khoác khăn sọc đen trắng. Em trai đeo kính, áo polo kem, đứng cạnh ba.
Ngọc Bích ngồi xuống ghế makeup — lần đầu tiên trong ba năm. Cô đã đưa hàng nghìn người lên ghế này. Hôm nay đến lượt cô.
Ghế da mát sau lưng. Mùi son dâu quen thuộc của phòng makeup — cô vẫn ngửi hàng nghìn lần, nhưng lần đầu từ vị trí người ngồi, mùi ấy khác.
Ekip hỏi: "Bích thích chụp kiểu gì?" Cô cười: "Như mọi người hay chụp đó anh."
Xem ảnh xong, cô không nói ngay.
Cô nhìn tấm ba ngồi ghế giữa, tay đặt lên đùi, mẹ đứng cạnh. Tấm mẹ và cô ngồi cùng ghế, cả hai cùng khoác khăn sọc y hệt nhau. Tấm bốn người áo dài đỏ, cả nhà ôm lấy ba.
Cô đã thấy hàng nghìn bức ảnh như vậy — treo lên tường Gạo Nâu, đăng lên fanpage, in ra album tặng khách. Đây là bức đầu tiên cô không đứng sau quầy.
Mẹ nói: "Chụp xong rồi nha. Tối về mẹ nấu canh khổ qua." Như chưa có gì xảy ra cả.
Nhưng tối đó ba dán một tấm ảnh lên tủ lạnh. Không nói gì. Sáng hôm sau ảnh vẫn ở đó.
Người ta hay hỏi hạnh phúc là gì.
Ngọc Bích bảo: ở cạnh người thân. Cùng cười. Cùng nói chuyện. Giữ lại những khoảnh khắc để mở ra khi cần.
Có thêm một điều cô không nói thành lời. Ghế của mình. Sau ba năm.
Cô khóa cửa studio lúc bảy giờ tối. Cô đi bộ về. Lần đầu tiên trong ba năm, cô không ngoảnh lại kiểm tra sổ lịch ngày mai.