❝ Đừng quá khắt khe với niềm vui của chính mình. Khi trời đẹp, hãy ra ngoài ngắm hoa, chụp ảnh. Khi lòng vui, hãy cười thật lớn. ❞
Câu chuyện
Trong hộp thiếc trên nóc tủ có một bức ảnh. Tóc uốn, áo hoa, mắt cười — cô gái trong ảnh trẻ lắm, chắc mới đôi mươi. Con gái thỉnh thoảng lấy xuống ngắm, nói: "Mẹ hồi xưa đẹp quá." Bà cười: "Hồi xưa thôi."
Bốn mươi năm sau bức ảnh đó, con gái đặt lịch chụp ảnh cho hai mẹ con. Bà nói không đi. Con gái không hỏi lại. Con gái cũng không hủy lịch.
Sáng hôm đó bà vẫn dậy sớm, vẫn ủi lại cái áo đen, vẫn ngồi vào xe. Không ai nói gì suốt đường đi.
Trong studio, bạn makeup đưa cho bà một bông hoa đỏ. Bà cầm bằng hai tay, đặt lên vai, nhắm mắt. Bà chỉ đứng đó — như đang nhớ một điều gì đó rất xa.
Rồi bà lấy bức ảnh thời trẻ ra. Bà mang nó theo. Bà giơ lên ngang mặt, nhắm mắt, hai bàn tay giữ chặt. Cô gái đôi mươi trong ảnh tóc uốn, áo hoa, mắt cười. Bà không nhớ lần cuối mình cười kiểu đó là khi nào. Nhưng cô gái đó là bà. Và bà vẫn đang cười.
Con gái đứng cạnh, nhìn mẹ ôm bức ảnh. Hai mẹ con mặc áo đen giống nhau. Trong gương, con gái giống hệt bà hồi trẻ. Ngoài gương, bà đứng cạnh. Cũng đẹp.
Xem ảnh xong, bà không bình luận. Bà viết cho con gái một đoạn dài — không phải về ảnh. Về cuộc đời.
"Đừng quá khắt khe với niềm vui của chính mình. Khi trời đẹp, hãy ra ngoài ngắm hoa, chụp ảnh. Khi lòng vui, hãy cười thật lớn. Khi còn trẻ, hãy sống trọn vẹn từng khoảnh khắc. Vì niềm vui không giống như tiền bạc, không thể tích góp để dành, càng chần chừ nó càng phai nhạt và rồi... biến mất."