Quay lại danh sáchChân dung · TP Hồ Chí Minh
Đôi mắt vẫn cười
Khách công tác liên tục — hai năm chưa ngồi xuống một chỗ trên hai ngày
❝ Mặc áo sơ mi trắng — chiếc nào cũng giống chiếc nào. Có hôm đứng trước gương ba mươi giây mà không nhận ra mình. ❞
Câu chuyện
Trinh đi suốt.
Tháng nào cũng có chuyến đi. Tháng nào cũng có một tỉnh mới. Lịch trên bàn dày đặc, chữ viết cuối tuần chen chữ viết đầu tuần. Điện thoại reo lúc bảy giờ sáng, reo lúc mười một giờ đêm. Trinh ngồi trên xe, gọi cho khách. Trinh ngồi trên máy bay, gõ email. Trinh ngồi trong khách sạn nào đó, nhìn ra cửa sổ một thành phố mà mai mình sẽ rời đi.
Có lần Trinh đứng ở sân bay, đếm được đã hai năm liền chưa kịp ngồi xuống một chỗ trên hai ngày. Hai năm có một việc gì đó Trinh muốn làm cho mình — định mãi, cứ đẩy lùi. Đẩy lùi sang tháng sau. Sang quý sau. Sang năm sau.
Đến lúc nhớ ra, đã hai năm.

Buổi sáng nào Trinh cũng dậy sớm. Soi gương. Đánh răng. Mặc áo sơ mi trắng — chiếc nào cũng giống chiếc nào. Chải tóc. Xách laptop ra cửa.
Có hôm Trinh đứng trước gương ba mươi giây mà không nhận ra mình. Mặt thì vẫn quen. Nhưng đôi mắt — không biết từ bao giờ đã thôi cười.
Người đàn bà trong gương nhìn lại Trinh. Lâu lắm rồi hai bên không nói chuyện.
Trinh nhớ — có thời, mắt mình cười. Nhớ, nhưng không nhớ rõ là khi nào. Có thể là một mùa hè nào đó. Có thể là một năm nào đó. Hai năm nay, gương trong khách sạn nào cũng cùng một khuôn mặt. Sạch. Tóc gọn. Áo sơ mi trắng là thẳng.

Mẹ ở quê. Mẹ vẫn gọi điện đều — tuần nào cũng vài cuộc. Trinh ngồi ở phòng khách sạn nào đó, nghe mẹ kể chuyện vườn nhà, chuyện hàng xóm, chuyện ba ăn cơm tối có gì. Trinh ậm ừ. Trinh cười. Trinh tắt máy.
Rồi Trinh mở laptop ra lần nữa.
Một tối ở Sài Gòn. Trinh ngồi trong phòng khách sạn. Tiếng còi xe ngoài đường rền lên đều đặn.
Điện thoại reo. Mẹ.
Mẹ kể chuyện như mọi lần. Hôm nay vườn nhà có gì lạ. Ba ngủ sớm. Mấy chuyện không có gì. Cuối cuộc, mẹ buột miệng:
"Con à, có giữ thì giữ bây giờ. Đợi già rồi, có muốn nhìn cũng chẳng còn gì."
Mẹ nói xong, im một giây. Rồi mẹ cười. Bảo con ngủ sớm. Tắt máy.
Trinh ngồi yên. Tiếng còi xe ngoài kia vẫn rền.

Không hiểu sao một câu mẹ nói thường ngày, tối hôm đó lại khác. Trinh nghe ra điều mẹ chưa kịp nói thành lời — rằng mẹ cũng đã có một thanh xuân, mà hồi đó cũng không kịp giữ. Mẹ đã đi qua hai mươi, ba mươi, bốn mươi — mà giờ ngồi ở quê nhìn ra vườn, có lẽ cũng tiếc một cái gì đó.
Trinh ngồi trước gương. Lần đầu trong hai năm, Trinh nhìn vào mắt mình — không phải để xem có gì cần sửa lại không. Mà để hỏi: cô gái này, đã bao lâu rồi không ai hỏi cô ấy ổn không?
Hôm sau Trinh dừng một việc. Một cuộc họp. Trinh tắt điện thoại. Mở cửa sổ. Pha một cốc cà phê. Ngồi xuống — không cần áo sơ mi trắng nữa. Lần đầu sau hai năm, Trinh ngồi một chỗ trên hai tiếng — không có ai gọi, không có deadline, không có chuyến bay nào đợi.

Mẹ ở quê không biết. Tuần sau, mẹ vẫn gọi. Vẫn kể chuyện vườn nhà, kể hàng xóm, kể ba hôm nay ăn gì. Trinh ngồi nghe, lần này không mở laptop.
Trinh đã nghe.
*— Câu chuyện Kim Phương Trinh.*
Cuối bài
Và những khung hình khác










Đọc thêm câu chuyện
Những hành trình khác
Khi bạn sẵn sàng
Câu chuyện của bạn
bắt đầu ở đây
Để lại thông tin, ekip Gạo Nâu sẽ liên hệ lắng nghe câu chuyện của bạn và tư vấn concept phù hợp — không vội vàng, không áp lực.
Hoặc liên hệ trực tiếp:







