Quay lại danh sáchBộ ảnh chân dung KOL · TP Hồ Chí Minh
Bé Điệu — Cái tên người ta đặt
KOL TikTok
❝ Em luôn luôn đặt cái sự mong muốn của mình lên trên hết. ❞
Câu chuyện
Có những giai đoạn cuộc đời mà sự thay đổi không đến từ một chuyện lớn nào cả. Nó đến chậm. Từ chỗ vội vàng nhiều quá thành ra biết đi chậm hơn. Từ chỗ phân vân quá nhiều thành ra biết mình muốn gì. Bốn năm có thể là một quãng dài cho một người vừa bước ra khỏi học đường — đủ để đi qua một thành phố lớn, nhận ra mình không hợp ở đó, rồi quay về.
Bé Điệu sống ở Nha Trang. Cái tên là của một đám đông trên mạng — những anh chị xa lạ vào TikTok của cô gõ "điệu quá", "điệu một cách kì cục luôn", không ghét được. Cô lấy luôn cái tên ấy làm của mình. Cũng giống như nhiều thứ khác cô đã chọn cho mình từ rất sớm — kể cả việc trở thành cô gái mà bên trong cô đã luôn là.
Ở Nha Trang, ngày của cô thường là một cái tóc cột lên, một chiếc áo thun, một chiếc quần ngắn, đi nhom nhom quanh nhà. Không son phấn. Mặt không make-up là cái mặt cô thích nhất — hôm nào có lý do phải make-up, xong việc cô đi tìm chỗ tẩy ngay. Có lẽ vì cô đã dành quá nhiều năm phải lo cho mặt mình trông thế nào — đến tuổi này, mặt mộc tự nhiên là một sự nghỉ ngơi.

Bé Điệu trên video và Bé Điệu ngoài đời gần như khác nhau hoàn toàn. Trên TikTok cô là một cô gái có hơi điệu — cô tự nhận vậy. Nhưng bên trong là một kiểu khác, mạnh mẽ hơn nhiều. Tự chọn cho mình rất nhiều thứ. Có những lời người này người kia nói về mình, cô không cất lại trong đầu — không phải vì cô bỏ qua, mà vì cô không thấy ai đủ nặng để mình ngồi xuống lắng nghe lời người ta.
Cô gọi mình là người hơi bảo thủ một chút — giống cha. Trong trường hợp của cô, bảo thủ là một từ lạ. Nó không có nghĩa là cố chấp, mà có nghĩa là biết mình tin gì, và không buông cái tin ấy chỉ vì có người muốn cô buông. Có lẽ vì vậy mà cha và cô vẫn ở bên nhau dù con đường con gái đi có dài đến đâu.
Hồi mười tám, mười chín — cái gì cũng vội. Vội đi, vội thử, vội tin. Cô vào Sài Gòn. Ở một thành phố lớn, đứng giữa đám đông vẫn cảm thấy mình lẻ — bởi có những điều xảy ra cô không biết cách xử lý, chỉ biết đi tiếp. Lời nói của người này người kia có thể làm cô tổn thương. Ánh nhìn của người này hình như không có thích mình, cô để ý. Đó là cảm giác của một cô gái còn quá trẻ trong một thành phố quá to — chưa kịp phân biệt cái nào đáng để ý, cái nào không.

Hồi xưa cô ốm. Bốn năm vội ấy cũng là bốn năm cô đi tìm lại cơ thể của mình — cái cơ thể mà cô đã muốn từ rất sớm. Bây giờ cô tự nhận điện nước đầy đủ. Có sao nói vậy.
Có những cô gái phải đi qua nhiều hơn để được là cô gái. Có những cô gái phải tự gọi tên mình trước, rồi mới đợi người khác gọi đúng. Có những cô gái mặc áo thun ngồi ở Nha Trang, không son phấn, không cố gắng, vẫn đẹp một cách yên — bởi cuối cùng họ đã không cần phải đẹp cho ai cả.
Có một loại mệt mà chỉ những cô gái đã đi qua một hành trình dài để được là cô gái mới hiểu — cái mệt của việc lúc nào cũng phải chứng minh, lúc nào cũng phải gồng lên cho người ta nhìn, lúc nào cũng phải đẹp hơn người khác để được coi là đẹp.
Đến một hôm — không phải hôm nào nổi bật — cô nhận ra mình không cần làm vậy nữa. Đó không phải một quyết định to. Nó đến vào một sáng thường thường, lúc cô vừa thức dậy, cột tóc lên, mặc áo thun. Không soi gương lâu. Không nghĩ về việc người ta sẽ nhìn mình thế nào. Trong căn phòng yên ấy, chỉ có cô — không khán giả, không comment, không ai dèm pha. Cô vẫn là mình. Vẫn đẹp. Không phải vì có người chứng kiến — mà vì không cần ai chứng kiến nữa.

Cô không kể về buổi sáng đó với ai. Đó là chuyện rất nhỏ. Nhưng từ hôm đó, cô gọi cuộc sống ở Nha Trang là một cuộc sống dễ thương.
Mỗi tuần có một vài lời nhắn rơi vào hộp tin của cô — từ những người trẻ ở các tỉnh xa, đang phân vân, đang sợ, đang chưa biết mình là ai. Cô đọc. Có khi trả lời. Có khi chỉ để đó. Cô không tự nhận mình là người dẫn đường — vì cô vẫn 50-50 ở chính đời mình. Nhưng cô tin rằng một cô gái đang ngồi ở Nha Trang, áo thun quần ngắn, ngày nào cũng nhẹ nhẹ, cũng là một kiểu trả lời cho người trẻ ngoài kia: được. Sống thế này, được.
Bốn năm trước — vội. Bây giờ — bình bình, nhẹ nhẹ. Đôi lúc cũng có sóng. Nhưng là loại sóng dễ vượt qua. Cô gọi mình bằng một từ — yên ấn. Một từ rất riêng của tiếng Việt Nam Bộ. Không phải yên tĩnh, không phải an yên. Yên ấn là khi sóng nhẹ mà vẫn có sóng, là khi ngày nhẹ nhẹ trôi mà vẫn biết mình đang đi.
Có hôm cô vẫn còn 50-50 — vừa muốn ở lại Nha Trang, vừa muốn quay lại Sài Gòn. Cô không dám nói trước. Chỉ biết là Nha Trang dạo này, mọi thứ dễ thương lắm, ngày nào cũng nhẹ nhẹ vậy đó.
Khác nhất với mười năm trước, cô nói, là sự hiểu biết. Đó là từ rất nhẹ cho một thứ rất nặng. Mười năm trước cô là một đứa trẻ phân vân từng chuyện một — phân vân mình là ai, phân vân người ta nghĩ gì, phân vân nên đi đường nào. Bây giờ cô biết. Không phải biết hết — không ai biết hết — mà là biết cái nào đáng để biết. Biết cái nào không phải việc của mình.
"Cho dù thế giới có sập xuống, mình vẫn tìm được một cái cách nào đó để đứng lên và đi tiếp" — đó là câu của cô. Nói rồi tin được câu ấy của chính mình. Đó là cái khó nhất.
Cô có một lời gửi cho những bạn đang lay hoay:
"Em nghĩ nha, là luôn luôn chọn cái suy nghĩ của mình. Mình phải biết là mình muốn cái gì, mình phải biết là mình cần cái gì nữa. Cái đó rất là quan trọng luôn.
Nên là khi mà mình biết được mình muốn, mình cần cái gì thật sự rồi, phải nói là cái từ thật sự nha, chứ không là mình sẽ bị tác động bởi nhiều thứ xung quanh. Trong khi cuộc sống nó có rất là nhiều biến động, ví dụ như lời nói của người này người kia làm mình tổn thương, cũng như là ánh nhìn của người này hình như không có thích mình, mình sẽ bị để ý.
Nên là bởi vậy mình cần biết mình muốn cái gì, cần cái gì, để mà mình cứ đi theo nó. Rồi chắc chắn là mình sẽ biết được, cái ngày đó sẽ thuộc về mình thôi, cái ngày của mình cũng sẽ tới.
Em luôn luôn đặt cái sự mong muốn của mình lên trên hết."
Cuối bài
Và những khung hình khác









Đọc thêm câu chuyện
Những hành trình khác
Khi bạn sẵn sàng
Câu chuyện của bạn
bắt đầu ở đây
Để lại thông tin, ekip Gạo Nâu sẽ liên hệ lắng nghe câu chuyện của bạn và tư vấn concept phù hợp — không vội vàng, không áp lực.
Hoặc liên hệ trực tiếp:








