Có những phụ nữ làm nghề mà nghề bắt họ phải rực.
Phải sáng. Phải nổi. Phải mặc thứ rực hơn bình thường, son đậm hơn bình thường, cười rộng hơn bình thường. Vì khi camera giơ lên, người ta không xem một người — người ta xem một nhân vật.
Lâu dần, nhân vật ăn người. Người trong gương buổi tối, sau khi tẩy trang, không phải người trong gương buổi sáng trước khi đi diễn. Hai người. Không ai dạy họ cách sống chung.
Pha Lê ở Sài Gòn, ba mươi ba tuổi, làm ca sĩ. Mười năm trên sân khấu. Mười năm chị đã mặc đủ mọi loại váy. Váy sequins. Váy xuyên thấu. Váy cắt cao tới eo. Ảnh chị chụp — hễ có camera — là rực rỡ, son đỏ, tóc xõa bay theo gió máy.
Cuối năm ngoái, chị diễn xong show lớn. Về nhà, tẩy trang. Soi gương. Lạ. Không phải không nhận ra mình — mà là nhận ra mình mà thấy lạ. Người trong gương không phải Pha Lê sân khấu, cũng không phải Pha Lê mẹ gọi. Là một người khác. Mệt.
Mệt một kiểu khó nói. Không phải mệt vì show. Show xong là ngủ được. Là mệt vì mười năm đứng trước người ta như "Pha Lê" — mà không biết "Pha Lê" còn là chị nữa không. Hay đã thành cái áo chị mặc hằng đêm, lâu rồi không cởi ra được.
Phụ nữ làm nghề mà nghề định danh họ — đến một lúc, ai cũng đụng cái câu đó. Mẹ gọi tên ngày bé. Sân khấu gọi tên ngày lớn. Hai cái tên đó có còn cùng một người không — chị tự hỏi.
Chị nhắn một người quen: "Em muốn chụp bộ ảnh không phải của ca sĩ." Bạn hỏi: "Không rực rỡ à?" Chị nói: "Không. Tối. Tối lắm càng tốt."
Chị tìm Gạo Nâu. Có người hỏi: "Chị muốn giấu gì, hay muốn lộ gì?" Chị im một lúc. Rồi trả lời: "Muốn giấu ca sĩ."
Concept tên Hắc Nghi. Chị hỏi nghĩa. Có người giải thích: "Hắc" là đen, "Nghi" là nghi lễ. Bóng tối như một nghi lễ. Mặc nó trang trọng, không phải trốn trong nó.
Đúng là cái chị muốn.
Có một khoảng — mười năm sân khấu, lần đầu chị nghe tiếng thở của mình. Cái âm thanh mà sân khấu đã át đi.
Bộ ảnh xong, chị không đăng Facebook ngay. Để trên điện thoại một tuần, mở ra nhìn mỗi tối trước khi ngủ. Đến tối thứ bảy, chị in một tấm ra, treo trong phòng thu. Không ký tên. Không caption. Chỉ treo — như một lời nhắc.
Một lời nhắc rằng — Pha Lê sân khấu không phải tất cả Pha Lê. Còn một bên nữa, lặng hơn, đứng đợi mình về sau mỗi đêm diễn. Bên đó cũng có quyền có một bộ ảnh.
Lần sau đi show, chị vẫn mặc váy sequins. Vẫn son đỏ. Vẫn tóc bay. Nhưng chị biết — sau cánh gà còn một người phụ nữ khác đang đợi mình về.
Có những bộ ảnh mình chụp để công chúng nhìn. Có những bộ chỉ để mình tự nhìn — và lần đầu trong mười năm, không nhầm với một nhân vật.
Pha Lê bảo: "Mười năm tôi mặc đủ loại váy. Hôm ấy tôi mặc bóng tối. Lần đầu thấy vừa."