Quay lại danh sáchChân dung cá nhân · Hà Nội
Bó loa kèn trên kệ tủ
Khách Hà Nội — mẹ một con, đang đi qua một mùa
❝ Cô ấy chỉ đang đi qua một mùa. ❞
Câu chuyện
Mỗi buổi sáng của tôi bắt đầu lúc năm giờ rưỡi.
Không phải tôi muốn dậy sớm. Là vì con trai tôi — hai mươi tháng — đã quen như vậy. Con thức trước tôi. Tôi nghe tiếng cu cậu tự nói chuyện trong cũi — không phải khóc, chỉ là gọi một mình bằng cái giọng còn ngái ngủ.
Tôi pha sữa. Đổi tã. Đặt con vào ghế ăn. Cháo hôm qua hâm lại. Đôi khi tôi nhìn ra cửa sổ. Trời còn tối. Hà Nội chưa thức.
Sáng nào cũng vậy.

Có một thứ tôi không kể với ai. Là việc — đôi khi, lúc đứa con vừa ăn xong, tôi đứng trong bếp, một tay cầm thìa, một tay cầm khăn, và tôi không nhớ ra hôm nay là thứ mấy.
Tôi nghĩ phụ nữ ngoài ba mươi đều có những lúc như vậy. Khi cuộc đời đi đến mức bạn không còn thấy mình nữa, chỉ thấy một danh sách những việc cần làm. Và bạn — ở đâu đó giữa danh sách đó — đã biến mất.
Tôi từng là một cô gái khác.
Mười năm trước, tôi đi làm, mặc áo sơ mi, đeo túi xách, ăn cơm hộp giữa giờ trưa. Tôi từng yêu thích những buổi tối thứ Sáu, những chuyến đi cuối tuần ngoài Hà Nội, những bữa ăn với bạn bè ở phố cổ.

Tôi từng có một người chồng. Chúng tôi từng có một căn nhà chung. Bây giờ căn nhà đó là của tôi và con — anh đã chuyển đi, đến đón con vào cuối tuần. Anh và tôi nói chuyện qua tin nhắn về việc chăm con, về giấy tờ. Chúng tôi lịch sự. Chúng tôi không gọi nhau là *"anh"* hay *"em"* nữa.
Sáu tháng trước, chúng tôi quyết định ly hôn.
Có những buổi tối — sau khi con đã ngủ, nhà tắt hết đèn — tôi nằm trên giường nhìn lên trần. Không khóc. Tôi không phải kiểu người đó.
Tôi chỉ — không nhận ra mình.
Mặt sáng: tôi vẫn đi làm, vẫn nuôi con, vẫn trả tiền nhà mỗi tháng. Mặt tối: tôi đứng trước gương đánh răng buổi sáng, nhìn vào người phụ nữ trong gương, tự hỏi bao giờ đôi mắt kia lại biết cười như mười năm trước.
Một thứ gì đó trong tôi vẫn muốn — không biết muốn gì. Có lẽ là muốn được nhìn lại. Muốn — chính tôi — thấy tôi không phải chỉ là vai mẹ, vai vợ cũ, *"cô vẫn ổn"*. Là tôi — phiên bản đang còn lại sau tất cả.

Một buổi chiều cuối tháng Tư, tôi ra chợ.
Đi loanh quanh mua rau, mua thịt cho bữa tối. Khi đến khúc cuối chợ, tôi thấy một gánh hoa.
Loa kèn trắng. Cuối tháng Tư. Mỗi bó năm mươi nghìn.
Tôi đứng lại.
Hồi nhỏ, mẹ tôi thường mua loa kèn về cắm trong bình thủy tinh, trên kệ tủ. Mỗi lần đi học về tôi thấy bó hoa đó là biết tháng Tư đã đến. Mẹ chẳng nói gì. Chỉ cắm hoa rồi quay vào bếp nấu cơm.
Tôi đã không nhớ chi tiết đó suốt mười năm.

Tôi mua một bó. Mang về nhà. Tìm cái bình thủy tinh trong tủ — cái bình mà từ ngày anh chuyển đi tôi cất vào sâu. Tôi rửa bình. Đổ nước. Cắm hoa.
Tôi đặt bó hoa lên kệ tủ phòng khách.
Rồi tôi đứng đó. Một lúc lâu.
Trong nhà chỉ có tôi. Con đã ngủ trưa. Bên ngoài Hà Nội đang vào chiều. Ánh sáng xuyên qua cửa sổ, hắt lên bó loa kèn trắng. Tôi nhìn bó hoa. Rồi tôi nhìn lên cái gương treo cạnh kệ tủ.

Trong gương, có một người phụ nữ ngoài ba mươi, mặc áo phông xám đã giặt nhiều lần, tóc buộc gọn, mặt không trang điểm. Cô ấy đứng cạnh một bó loa kèn trắng.
Tôi nhìn cô ấy.
Và tôi nhận ra mình.
Không phải tôi của mười năm trước — cô gái mặc áo sơ mi, ăn cơm hộp giữa giờ trưa. Cô ấy đã đi rồi. Cô ấy không quay lại được nữa.
Cũng không phải tôi của những vai — vai mẹ, vai vợ cũ, vai người phụ nữ *"ổn"*.
Là tôi — bây giờ. Có cả hai mặt: một người đang đi qua mất mát, và một người vẫn đang sống. Cả hai đều là tôi.
Tôi đứng đó đến khi con thức dậy.

Tối hôm đó, sau khi con đã ăn, đã tắm, đã ngủ, tôi quay ra phòng khách. Bó loa kèn vẫn đó. Trắng. Mở cánh chậm, như mọi bó loa kèn cuối tháng Tư.
Tôi pha một ấm trà. Ngồi trên ghế cạnh kệ tủ. Không bật điện thoại. Không bật tivi. Chỉ ngồi.
Có một thứ tôi không gọi tên được — một thứ giống như khi mẹ tôi cắm xong bó loa kèn, quay vào bếp nấu cơm, không nói gì cả.
Có lẽ là sự bình tĩnh.
Có lẽ là sự về.

Sáng hôm sau, tôi dậy lúc năm giờ rưỡi. Pha sữa. Đổi tã. Đặt con vào ghế ăn. Cháo hôm qua hâm lại.
Mọi thứ vẫn như cũ.
Nhưng đi qua phòng khách, tôi nhìn bó loa kèn trên kệ tủ.
Và tôi biết: người phụ nữ đứng cạnh bó hoa kia chiều hôm trước — cô ấy không biến mất.
Cô ấy chỉ đang đi qua một mùa.
Saint-Exupéry từng viết: có những vẻ đẹp chỉ hiện ra trong những giọt nước mắt không ai thấy.
Tôi không khóc chiều hôm đó. Tôi không phải kiểu người đó.
Nhưng có những thứ — như một bó loa kèn cuối tháng Tư, như buổi sáng dậy sớm pha sữa, như một cái gương treo cạnh kệ tủ — những thứ đó là vẻ đẹp của tôi bây giờ.
Không cần ai thấy.
Tôi thấy là đủ.
— Hồng Hạnh
Đọc thêm câu chuyện
Những hành trình khác
Khi bạn sẵn sàng
Câu chuyện của bạn
bắt đầu ở đây
Để lại thông tin, ekip Gạo Nâu sẽ liên hệ lắng nghe câu chuyện của bạn và tư vấn concept phù hợp — không vội vàng, không áp lực.
Hoặc liên hệ trực tiếp:



