❝ Mình cất một cái đi. Không khóc. Đóng cánh tủ rất nhẹ. ❞
Câu chuyện
# 2h17 sáng — không tựa
Mình không ngủ được.
Hôm nay là tuần thứ hai.
Mình mua một bó hoa hồng trắng. Bà chủ ở quầy cuối phố hỏi tặng ai. Mình lúng túng. Rồi nói tặng mình. Bà chủ gật, không nói gì.
Mình đem hoa về. Cắt cuống. Cắm vào bình trong góc bàn. Blazer đen vẫn còn trên vai, chưa kịp cởi.
Mình đã không khóc lúc anh nói anh đi. Mình chỉ gật.
Tuần đầu mình nằm ba ngày. Mì gói lúc hai giờ sáng. Đánh răng thì khóc. Mở Instagram của anh mười lần một ngày, tắt, mở lại, ghét chính mình. Mình ghét vì không thể không xem. Ghét vì xem xong thấy anh vẫn sống bình thường.
Mình gọi mẹ. Định nói. Rồi chỉ hỏi mẹ ăn cơm chưa. Mẹ chưa biết. Mẹ không cần biết. Mình sẽ tự đi qua việc này. Mình mong là mình đi qua được.
Tuần này mình đi làm lại. "Đi làm lại" không có nghĩa là ổn. Đêm mình đọc tin nhắn cũ đến hai giờ sáng. Chiều mình đi qua quán cà phê cũ ở Phan Xích Long, vội rẽ. Tối qua mình gõ "anh có khỏe không". Nhìn ba mươi giây. Xóa.
Có hôm tan ca mình không về thẳng nhà. Mình đi vòng một quận khác, mua cái bánh mì không, đứng ăn ở góc đường lạ. Để khi về thì đêm đã xuống đủ sâu. Không còn ai hỏi sao chưa ngủ.
Hôm nay đi làm sếp không hỏi gì khác thường. Có lẽ mình giấu được. Đấy là điều mình mong nhất tuần này — không ai nhìn ra.
Sáng mình đi Bách Hóa Xanh. Vô thức cầm gói trà sen bỏ vào giỏ. Anh thích trà sen. Ghé chơi cứ đòi pha. Về đến nhà mới nhận ra.
Tối nay mình bật ấm nước. Lấy hai cái cốc xuống. Đặt cả hai lên bàn.
Đến lúc nước sôi mình mới nhìn xuống. Mình đang lấy hai cốc.
Mình cất một cái đi. Không khóc. Đóng cánh tủ rất nhẹ.