❝ Hãy nhớ, đã từng có một phiên bản của bạn rực rỡ như thế này. Đã từng yêu đời, yêu người, yêu chính bản thân mình nhiều đến vậy. ❞
Câu chuyện
Trên tay cô có một phong thư dán kín. Góc trái ghi ngày hôm nay. Góc phải ghi một dòng: "Mở năm 2036."
Cô hai mươi lăm tuổi. Nhân viên văn phòng. Sáng đi làm, tối về nhà, cuối tuần gọi mẹ. Cô không có câu chuyện nào đặc biệt để kể — trừ việc cô đang ngồi ở studio, chờ makeup, với phong thư trên đùi.
Ý tưởng này đến từ một bài đăng cô đọc được ba tháng trước: chụp một bộ ảnh bây giờ, để mười năm nữa gửi lại cho chính mình ở tuổi ba mươi lăm. Cô đọc xong, tắt điện thoại. Rồi mở lại. Rồi tắt. Ba tháng sau, cô đặt lịch.
Trước hôm chụp, cô ngồi viết thư. Cô viết ba lần.
Lần đầu quá buồn. Lần hai quá cố. Lần ba cô chỉ viết đúng một trang — về những điều cô sợ mình sẽ quên.
"Tôi sợ khi ba mươi lăm tuổi, tôi sẽ quên mình từng trong trẻo như thế nào." — cô viết.
"Tôi sợ sẽ quên mình từng mơ về điều gì. Và tại sao lại mơ."
Cô gấp thư. Cho vào phong bì. Dán keo. Không mở lại nữa.
Makeup xong, bạn makeup đưa cho cô một tấm khăn voan mỏng. "Em thử chùm lên đầu nhé." Cô làm theo.
Cô ngồi xuống. Cô nhắm mắt. Khăn voan phủ qua vai, qua mặt — nhẹ như một hơi thở.
Bên ngoài khăn, đèn sáng vàng. Bên trong khăn, chỉ có cô và tiếng mình thở.
Bạn photographer không nói gì. Chỉ bấm máy.
Rồi cô mở mắt. Cô nhìn ra. Cô không thấy studio nữa. Cô thấy một người phụ nữ ba mươi lăm tuổi, ở đâu đó năm 2036, đang cầm bức ảnh này, nhìn lại cô hôm nay.
Người đó sẽ là ai, cô không biết. Nhưng cô muốn người đó thấy — rằng cô đã từng trẻ như thế này. Đã từng tĩnh lặng như thế này. Đã từng yêu đời, yêu người, yêu chính mình nhiều đến vậy.
Nhận ảnh xong, cô không đăng lên mạng.
Cô in một cuốn album nhỏ. Cất vào ngăn kéo — cùng phong thư dán kín, cùng tờ lịch năm nay đánh dấu ngày chụp. Ngăn kéo có ghi chú bên ngoài: "Mở năm 2036."
Cô ba mươi lăm tuổi sẽ là ai, cô hai mươi lăm tuổi không biết. Có thể đã làm mẹ. Có thể đã đổi nghề. Có thể đã đi qua những chuyện hôm nay cô chưa hình dung. Nhưng cô hy vọng — khi mở ngăn kéo ấy — cô sẽ nhận ra mình vẫn là mình. Chỉ thêm mười năm sống.
Có những bộ ảnh không chụp cho hôm nay. Mà để dành cho một ngày sau.
"Hãy nhớ, đã từng có một phiên bản của bạn rực rỡ như thế này. Đã từng yêu đời, yêu người, yêu chính bản thân mình nhiều đến vậy."