Một người mẹ 70 tuổi muốn các con nhớ về mình bằng dáng vẻ lạc quan
❝ Một người mẹ muốn các con nhớ về mình ở tuổi bảy mươi — bằng dáng vẻ lạc quan, bằng nụ cười còn ở lại, và bằng cách mẹ vẫn chọn sống vui ngày nào hay ngày đó. ❞
Câu chuyện
Có những người mẹ đi qua rất nhiều năm tháng mà những lần lưu lại chính mình chỉ là vài lần vội trong điện thoại.
Không phải vì mẹ không cần được nhớ.
Chỉ là người mẹ thường nhớ cho người khác trước.
Cô Anh Thi bảy mươi tuổi. Trước tuổi này, cô chưa từng có một lần riêng cho mình theo cách chỉn chu. Từ ngày làm mẹ, nhiều thứ trong nhà đi qua tay cô: bữa ăn, áo quần, những lần con lớn lên, những việc nhỏ không ghi trong sổ. Cái gì cần giữ cho con, cô giữ. Cái gì thuộc về mình, cô hay để sau.
Lần này, ban đầu cô cũng chỉ đi cùng con.
Rồi câu chuyện rẽ sang một ý nghĩ giản dị: sau này, khi các con nhớ về mẹ, chúng nên có một điều gì đó rõ hơn những lần lưu vội trong điện thoại. Không phải để chứng minh điều gì lớn lao. Chỉ để con nhớ rằng mẹ đã ở đây, ở tuổi bảy mươi, vẫn còn biết chọn vui làm cách sống.
Tuổi bảy mươi làm người ta nghĩ nhiều hơn đến những gì còn lại. Giọng mẹ. Dáng mẹ. Cách mẹ cười. Cách mẹ nhìn đời. Những thứ ấy, nếu không giữ, năm tháng sẽ làm chúng mềm đi.
Cô Anh Thi không nói điều đó như một nỗi sợ. Cô nói bằng một cách nhẹ hơn: sống vui ngày nào hay ngày đó.
Câu ấy nghe đơn giản. Nhưng người đã đi đến bảy mươi mới hiểu, vui không phải lúc nào cũng tự có. Vui là một lựa chọn phải tập. Có hôm mệt vẫn tập. Có hôm mọi việc không còn nhanh như trước, vẫn tập.
Lạc quan ở tuổi này không phải không biết buồn. Là biết buồn cũng không để nó giữ mình quá lâu.
Nên điều cô Anh Thi muốn để lại cho con, có lẽ không chỉ là gương mặt mẹ ở tuổi bảy mươi. Là cách mẹ nhìn cuộc đời: còn ngày nào thì thương ngày đó; còn gặp nhau thì vui với nhau; còn có thể lưu lại một điều, thì lưu bằng sự tử tế với chính mình.