❝ Mình đến chụp một bộ đơn để nhìn lại bản thân thêm một lần. ❞
Câu chuyện
Chị có ba đứa con.
Trên bàn ăn, hai bé gái còn nhỏ. Trong khung ảnh đầu giường, một cậu thiếu niên áo trắng — mười tám tuổi.
Chồng và chị cùng điều hành công ty. Sáng đi sớm, tối về muộn. Cuối tuần cũng không khác mấy. Nhiều khi chị nghĩ đến chuyện đưa cả nhà đi chụp một bộ ảnh — rồi việc gì đó lại đến. Lịch lại đầy.
Chị đặt lịch chụp một bộ ảnh đơn — không có chồng, không có hai bé. Chị gọi đó là "đi nhìn lại bản thân thêm một lần".
Trước hôm chụp, chị nhắn tin cho ekip: "Chị không biết tạo dáng. Mà cũng không nhớ lần cuối mình chụp ảnh đẹp là khi nào."
Bạn tư vấn nhắn lại: "Chị đến đi. Đến rồi tính tiếp."
Chị đến. Một mình.
Bạn makeup không hỏi chị gì nhiều. Chỉ pha cho chị một ly trà nóng, đặt trước mặt, rồi bắt đầu làm.
Hai mươi phút sau, chị ngồi trước gương. Bạn makeup bước ra một lúc, để chị ngồi đó một mình.
Chị nhìn. Chị thấy mình. Chị thấy mình của ba năm gần đây — quên ăn sáng, hay thức đến hai giờ sáng. Rồi chị thấy thêm một người nữa. Một người chị đã lâu rồi không gặp.
Chị im rất lâu.
Ekip đưa cho chị một bó hoa lily trắng. Chị đặt lên vai. Hoa cao bằng má. Chị nghiêng đầu, cười. Photographer bấm máy.
Tối hôm đó chị về nhà. Hai bé gái đang ăn cơm với ba. Chị ngồi xuống, mở máy điện thoại đưa cho chồng xem mấy tấm proof.
Chồng nhìn. Anh đặt điện thoại xuống bàn, không nói gì.
"Lần sau cả nhà mình cùng đi nhé," chị nói. Anh gật.
Hai bé chạy lại xem ảnh. Bé nhỏ chỉ vào màn hình: "Mẹ này." Chị gật. Chị nói khẽ: "Ừ. Mẹ này."
Có những bộ ảnh chụp để biết mình vẫn còn.
"Mình đến chụp một bộ đơn để nhìn lại bản thân thêm một lần. Và đi trải nghiệm trước, để về rủ chồng cùng hai bé đi chụp — lưu giữ những giá trị mình hiện tại vẫn còn đang có."