Quay lại danh sáchChân dung · TP Hồ Chí Minh
thanh xuân còn vương mãi nơi đây
Khánh Huyền · Sài Gòn
❝ Một khoảng riêng của mình ❞
Câu chuyện
Ở tuổi ấy, sinh nhật không còn cần nhiều tiếng động.
Có khi, một ngày sinh nhật chỉ cần người phụ nữ ấy kịp dừng lại và nhớ: mình cũng có một ngày riêng.
Hai mươi năm nghe thì gọn. Nhưng hai mươi năm đủ dài để một người đi qua nhiều mùa sống, nhiều nhịp bận, nhiều lần tự nhủ “để sau”. Có những điều từng rất tự nhiên, rồi dần thành xa. Không phải vì chị không muốn. Mà vì càng lớn, người phụ nữ càng quen nhường chỗ.
Nhường cho những việc cần hơn.
Nhường cho những ngày bận hơn.
Nhường cả câu hỏi nhỏ: hôm nay mình muốn gì?

Đến sinh nhật này, chị đi một mình.
Một mình, ở tuổi ấy, không hẳn là thiếu ai. Có khi đó là lần đầu sau rất lâu, bên cạnh chị không có điều gì đòi chị phải vội. Không ai chen vào khoảng lặng ấy. Không vai nào được gọi trước tên chị.
Người phụ nữ ấy có thể đã không nói nhiều. Những người đi qua một quãng dài thường vậy. Họ không cần kể hết để người khác hiểu.
Tuổi ấy có một vẻ đẹp riêng.
Không phải vẻ đẹp muốn thắng thời gian. Mà là vẻ đẹp của người đã thôi xin phép đời mình vì một điều rất nhỏ.

Chị không trở lại làm cô gái cũ. Cô gái cũ cũng không biến mất. Có lẽ cô ấy chỉ ngồi yên đâu đó trong lòng chị, đợi một ngày sinh nhật được gọi tên lại.

Ngày ấy không cần đông. Không cần nhiều lời. Chỉ cần người phụ nữ ấy đặt mình xuống giữa một khoảng riêng, và ở lại với mình lâu hơn mọi lần.
Sau hai mươi năm, lần thứ hai bắt đầu như vậy.
Không ồn ào.
Không giải thích.
Chỉ là một người phụ nữ, ở tuổi ấy, cuối cùng cũng để ngày sinh nhật có mặt mình.
*— Câu chuyện của Khánh Huyền.*
Chỉnh sửa câu chuyện
Đây là câu chuyện của bạn?
Câu chuyện này chưa liên kết tài khoản nên chưa thể tự chỉnh sửa online. Bạn vui lòng liên hệ Gạo Nâu để được hỗ trợ chỉnh sửa nhé.
Liên hệ Gạo NâuCuối bài
Và những khung hìnhcòn lại
Lướt nhanh qua album — chạm vào một ảnh để xem trọn khung hình.
Hãy nhìn thật kỹ. Từ lúc album xuất hiện, những khung hình sẽ mờ dần trong 30 giây — như một ký ức không được giữ lại.
Thời gian cứ đi, mang theo mọi điều. Chỉ những khung hình còn nhớ ta đã từng hạnh phúc thế nào.
Ký ức vừa đi qua
Thời gian làm mọi điềuphai dần
Nhưng một bức ảnh có thể đưa ta trở lại — với ánh mắt, nụ cười và cảm xúc gần như vẫn còn nguyên vẹn.
Đọc thêm câu chuyện
Những hành trình khác
Khi bạn sẵn sàng
Câu chuyện của bạn
bắt đầu ở đây
Để lại thông tin, ekip Gạo Nâu sẽ liên hệ lắng nghe câu chuyện của bạn và tư vấn concept phù hợp — không vội vàng, không áp lực.
Hoặc liên hệ trực tiếp:



