Gạo Nâu Chụp Ảnh
Thùy Dung
Quay lại danh sách

Bộ ảnh chân dung phụ nữ · TP Hồ Chí Minh

Thùy Dung

Người phụ nữ sau mười năm

Mười năm để tự kéo mình về phía ánh sáng.

Câu chuyện

Mười năm trước, từng rất tự ti.

Không hẳn chỉ vì cơ thể. Cái khó hơn là cảm giác mình đi đâu cũng mang theo một điều gì đó chưa ổn. Nhìn mình không nhẹ. Nghĩ về mình cũng không nhẹ.

Có những năm tháng, một người phụ nữ chưa cần ai nói gì nhiều. Chính họ đã tự nghiêm khắc với mình trước rồi.

Dung của ngày đó có lẽ cũng vậy.

Người phụ nữ áo sơ mi trắng ngồi bên bàn, hai tay đan lại, đôi mắt nhìn xa xăm — khung đen trắng trầm tư, gợi những năm tháng tự nghiêm khắc với chính mình.

Tự ti không đến một lần rồi đi. Nó nằm trong những lần so sánh. Trong những câu tự trách rất nhỏ. Trong cách một người đứng trước chính mình mà không biết nên thương mình từ đâu.

Rồi cuộc chia tay với người cũ đến.

Có những cuộc chia tay làm người ta buồn. Cũng có những cuộc chia tay, sau khi đã buồn đủ, lại trở thành một cái mốc. Không phải để chứng minh với ai. Không phải để người cũ nhìn lại. Mà để mình tự hỏi: nếu không tự kéo mình ra khỏi đoạn này, mình sẽ còn ở đó bao lâu nữa?

Với Dung, giai đoạn đó đã thành một động lực.

Khung đen trắng, người phụ nữ chống cằm lên bàn tay, ánh mắt dịu lại — khoảnh khắc của một người đang tự đặt cho mình một câu hỏi quan trọng.

Chị thay đổi bản thân rất nhiều.

Không cần kể chị bắt đầu từ đâu, đi qua những ngày nào. Chỉ biết rằng sau một đoạn buồn, Dung không để mình nằm mãi trong cảm giác cũ. Chị bước ra khỏi nó theo cách của mình. Chậm cũng được. Khó cũng được. Miễn là có bước.

Điều đáng kể không chỉ là Dung đã khác đi.

Điều đáng kể là chị đã không bỏ cuộc với chính mình.

Một người từng tự ti, khi bắt đầu thay đổi, thường không chỉ thay đổi bên ngoài. Họ thay cả cách nói chuyện với bản thân. Ít trách hơn một chút. Ít né mình hơn một chút. Ít để quá khứ quyết định giá trị của mình hơn một chút.

Người phụ nữ tóc dài đen, áo trắng, đưa một bông hoa trắng cánh mỏng lên ngang mặt — nửa khuôn mặt sau cánh hoa, ánh mắt sáng lên một niềm dịu dàng vừa mới gọi tên được.

Mười năm là một đoạn dài.

Đủ dài để một nỗi buồn cũ bớt sắc.

Đủ dài để một người phụ nữ đi qua những ngày không muốn nhìn mình, rồi có lúc nhận ra: mình đã mạnh mẽ hơn ngày đó rất nhiều.

Bây giờ, Dung vui hơn.

Cái vui này không ồn ào. Nó giống như khi một người đã đi qua một đoạn khó, rồi thấy mình vẫn còn ở đây. Vẫn có thể cười. Vẫn có thể làm mới đời sống của mình. Vẫn có thể thấy mình xinh theo một cách riêng, không cần giống ai.

Người phụ nữ tựa nhẹ tay lên vai, nghiêng đầu, nụ cười dịu — gương mặt sáng và bình yên của một người đã thôi nghiêm khắc với chính mình.

Có lẽ đó là điều Dung mất mười năm để nhận ra.

Rằng chị không cần quay về sửa lại Dung của ngày cũ. Cô gái ấy đã làm hết sức trong giai đoạn của mình rồi.

Dung của hôm nay chỉ cần sống tiếp.

Vững hơn.

Sáng hơn.

Và vui hơn, theo đúng cách của chị.

Cuối bài

Và những khung hình khác

Thùy Dung 1
Thùy Dung 2
Thùy Dung 3
Thùy Dung 4
Thùy Dung 5
Thùy Dung 6
Thùy Dung 7
Thùy Dung 8
Thùy Dung 9
Thùy Dung 10
Thùy Dung 11
Thùy Dung 12
Thùy Dung 13
Thùy Dung 14
Thùy Dung 15

Chỉnh sửa câu chuyện

Đây là câu chuyện của bạn?

Câu chuyện này chưa liên kết tài khoản nên chưa thể tự chỉnh sửa online. Bạn vui lòng liên hệ Gạo Nâu để được hỗ trợ chỉnh sửa nhé.

Liên hệ Gạo Nâu

Khi bạn sẵn sàng

Câu chuyện của bạn
bắt đầu ở đây

Để lại thông tin, ekip Gạo Nâu sẽ liên hệ lắng nghe câu chuyện của bạn và tư vấn concept phù hợp — không vội vàng, không áp lực.

Gạo Nâu cam kết chỉ gọi một cuộc để tư vấn. Không spam, không làm phiền nếu bạn chưa sẵn sàng.