Nhưng cũng là tuổi bắt đầu có những khoảng lặng riêng. Một cô gái có thể cười rất dễ, nói rất nhẹ, rồi sau đó muốn ngồi yên một chút.
Niềm vui của tuổi này không phải lúc nào cũng ồn. Có khi nó chỉ thoảng qua như mùi hoa rất nhẹ, đủ để người đứng cạnh nhận ra, nhưng không cần giữ lại quá lâu.
Cô gái ấy có tính vui.
Dễ gần. Dễ thương. Không làm người khác phải căng mình lên để chiều theo. Người lớn hay dùng hai chữ “trộm vía” cho những người con như vậy — không khó, không đòi nhiều, có mặt ở đâu thì không khí ở đó mềm đi một chút.
Nhưng em cũng là kiểu người một lúc là đủ.
Một ngày có thể vui, nhưng không cần kéo dài đến mức phải gồng. Có những bông hoa cũng vậy: nở vừa chừng, khép vừa chừng, không giải thích với ai.
Người mẹ đi cạnh con chắc hiểu điều đó hơn ai hết.
Hai mẹ con đã nhiều lần đi qua những dịp riêng cùng nhau. Mỗi lần, người mẹ ấy không cần nói nhiều. Chỉ đứng gần. Một bàn tay đặt bên cạnh, đủ để con biết mình vẫn có chỗ tựa; cũng đủ xa để cô gái nhỏ được lớn lên theo cách của mình.
Tuổi này là một ngưỡng cửa.
Bên trong vẫn còn bé. Bên ngoài đã bắt đầu là một người con gái. Mẹ nhìn con bước qua ngưỡng ấy, chắc cũng học thêm một việc khó: không giữ con lại bằng nỗi thương của mình.