Có những việc người phụ nữ để dành trong đầu rất lâu.
Không phải vì việc đó lớn.
Mà vì đời sống thường chen ngang bằng những điều nhỏ hơn, gấp hơn, cần hơn.
Cô gái ấy cũng có một lời hẹn như vậy.
Một lời hẹn không ghi vào sổ. Không nhắc thành tiếng. Chỉ nằm đâu đó giữa những ngày bận, giữa tiếng điện thoại, giữa những lần tự nói: khi nào có dịp.
Rồi dịp ấy đến — không rộng rãi gì.
Một chuyến về nhà. Có mẹ trong khoảng thời gian ấy. Có sinh nhật nằm ở gần. Có mấy tiếng được gom lại từ một lịch trình vốn không dư ra cho ai nhiều.
Chị đi một mình.
Người phụ nữ đó không có nguyên một ngày để thảnh thơi. Đồng hồ trên điện thoại cứ sáng lên. Mặt kính âm ấm trong lòng bàn tay. Ngoài đường, Sài Gòn còn mùi bụi nóng sau một buổi dài.
Cái vội đi theo chị từ đầu đến cuối, như một chiếc bóng nhỏ không chịu ngồi yên.
Nhưng có những lần, ngay cả sự vội cũng không ngăn được người ta giữ lời với mình.
Sinh nhật nhiều khi không cần ồn. Không cần một bàn đông người. Không cần ai nhắc quá nhiều.
Có khi sinh nhật chỉ là một người phụ nữ tự tách mình ra khỏi dòng việc đang chạy, vài tiếng thôi, để không khất lời hẹn cũ thêm một năm nữa.
Cô gái ấy đã muốn điều ấy từ lâu.
Muốn lâu đến mức khi cuối cùng có dịp, chị không chờ thêm. Cô ấy sắp xếp. Tranh thủ. Đi một mình. Gấp gáp. Nhưng vẫn đi.
Có lẽ vì có những mong muốn càng nhỏ, càng dễ bị dời lại.
Dời qua tuần sau.
Qua chuyến khác.
Qua một mùa sinh nhật khác.
Dời mãi, đến khi người ta không còn nhớ mình từng muốn gì.