Quay lại danh sáchNếu có thể .......... ·
GỬI MÌNH TUỔI ĐÔI MƯƠI
❝ Trưởng thành là biết điều gì đáng giữ và điều gì nên buông ❞
Câu chuyện
Nếu có thể gặp lại mình ở tuổi đôi mươi, điều đầu tiên mình muốn làm không phải là chọn công việc nào, yêu ai hay tránh những sai lầm nào. Mình chỉ muốn ngồi cạnh cậu ấy thật lâu, rồi nói rằng: "Đừng vội lớn. Cũng đừng quá khắt khe với bản thân." Ngày ấy, mình luôn nghĩ cuộc đời là một cuộc đua. Phải học nhiều hơn một chút, làm tốt hơn một chút, kiếm được nhiều hơn một chút. Mình sợ đi chậm hơn người khác, sợ làm bố mẹ thất vọng, sợ một ngày nhìn lại sẽ thấy bản thân chẳng có gì đáng tự hào. Thế là cứ mải miết chạy, nghĩ rằng chỉ cần đến được đích thì mọi thứ sẽ ổn.
Nhưng cuộc sống không giống một cuộc đua. Nó giống một hành trình hơn. Có những đoạn đường phải đi thật nhanh, cũng có những đoạn nếu cứ mải chạy sẽ bỏ lỡ rất nhiều điều đẹp đẽ. Mình từng bỏ lỡ những bữa cơm vì một cuộc họp. Từng nói "để hôm khác" với những người mình yêu thương chỉ vì nghĩ thời gian còn nhiều. Từng dành hàng giờ để lo lắng về ánh nhìn của người khác, trong khi lại quên hỏi chính mình có thật sự hạnh phúc hay không.
Càng lớn, mình càng nhận ra thành công chưa bao giờ chỉ được đo bằng những gì mình có. Có một thời gian mình nghĩ kiếm được nhiều tiền hơn sẽ bình yên hơn, đạt được vị trí cao hơn sẽ hạnh phúc hơn. Để rồi bây giờ, điều khiến mình thấy giàu có nhất lại là mỗi sáng vẫn còn được gọi một tiếng "bố, mẹ", là bữa cơm có đủ những người mình thương, là người bạn đời vẫn lặng lẽ ở bên sau những ngày dài, là tiếng cười của các con khiến mọi mệt mỏi bỗng trở nên nhẹ hơn.

Thời gian cũng dạy mình biết buông. Buông những cuộc so sánh chẳng bao giờ có điểm dừng. Buông áp lực phải trở thành một phiên bản hoàn hảo trong mắt tất cả mọi người. Buông những mối quan hệ chỉ khiến lòng mình nặng thêm. Có những điều trước đây mình từng cố giữ bằng mọi giá, đến hôm nay mới hiểu rằng càng nắm chặt, mình càng mệt. Trưởng thành không phải là giữ được tất cả, mà là biết điều gì xứng đáng để giữ và điều gì nên mỉm cười để nó đi qua.
Có người từng hỏi điều gì khiến mình biết ơn nhất sau từng ấy năm. Mình nghĩ rất lâu. Không phải những thành tựu đã có, cũng không phải những điều mình từng đạt được. Những điều khiến mình biết ơn trong suốt hành trình ấy, là chưa bao giờ phải đi một mình. Mình biết ơn bố mẹ hai bên vì vẫn còn ở đó để mình được làm một đứa con. Biết ơn gia đình đã luôn là nơi bình yên để trở về. Biết ơn người bạn đời đã đồng hành bằng sự yêu thương và tin tưởng vô điều kiện. Biết ơn các con vì mỗi ngày đều dạy mình học cách yêu thương nhiều hơn. Biết ơn những người bạn, những người anh, người chị, những đồng nghiệp đã xuất hiện đúng lúc trong cuộc đời. Và cả những người từng làm mình tổn thương nữa. Nghe có vẻ lạ, nhưng chính họ khiến mình hiểu giới hạn của bản thân, biết điều gì đáng trân trọng và điều gì không cần cố níu giữ.
Nhưng có lẽ điều mình biết ơn nhiều nhất lại chính là bản thân. Biết ơn vì đã không bỏ cuộc trong những giai đoạn khó khăn nhất. Có những lúc tưởng như mọi thứ đều chống lại mình, nhưng cuối cùng mình vẫn bước tiếp. Chậm một chút cũng được. Không hoàn hảo cũng được. Quan trọng là chưa từng dừng lại. Nhìn lại quãng đường đã qua, mình không còn thấy những lần vấp ngã là thất bại. Mỗi lần ngã chỉ là một cách khác để học thêm một điều mà tuổi trẻ chưa kịp hiểu.
Nếu được quay trở lại tuổi đôi mươi, mình sẽ không thay đổi những sai lầm đã từng mắc phải. Mình vẫn sẽ chọn yêu, chọn thử sức, chọn thất bại và chọn đứng dậy như ngày trước. Bởi nếu thiếu đi những điều ấy, sẽ không có mình của hôm nay. Chỉ có một điều mình ước giá như có thể học sớm hơn: đó là yêu thương và tin vào chính mình. Giá như ngày ấy mình hiểu rằng không cần phải trở thành người giỏi nhất mới xứng đáng được yêu thương, không cần phải làm hài lòng tất cả mọi người mới là một người đủ tốt.

Có một thời gian, mình luôn nghĩ rằng chỉ khi hoàn thành thật nhiều việc trong một ngày thì ngày hôm ấy mới có ý nghĩa. Lịch làm việc kín đặc khiến mình yên tâm hơn là một buổi chiều rảnh rỗi. Thế nhưng càng đi qua nhiều năm, mình càng hiểu có những ngày đáng nhớ nhất lại là những ngày chẳng có điều gì đặc biệt. Một bữa cơm cả nhà ăn chậm hơn thường lệ. Một buổi tối ngồi nghe bố mẹ kể đi kể lại câu chuyện cũ. Một sáng cuối tuần đưa các con đi ăn mà không cần nhìn đồng hồ. Hóa ra, bình yên thật sự là vậy.
Có những người từng xuất hiện trong cuộc đời mình rất lâu, rồi một ngày chỉ còn gặp nhau qua vài dòng chúc mừng sinh nhật trên mạng xã hội. Cũng có những người tưởng chỉ đi ngang qua, vậy mà đến hôm nay vẫn âm thầm ở bên mỗi khi mình cần. Thời gian không làm mình có thêm quá nhiều bạn. Nó chỉ giúp mình biết ai là người thật sự đáng để giữ lại.
Mình cũng từng có những khoảng thời gian rất sợ thất bại. Mỗi lần vấp ngã đều nghĩ đó là dấu chấm hết. Mỗi lần bị từ chối đều tự hỏi có phải mình chưa đủ tốt. Đến bây giờ nhìn lại, những điều từng khiến mình mất ngủ nhiều đêm lại trở thành những chuyện có thể mỉm cười kể lại. Có lẽ cuộc sống luôn có cách riêng để chứng minh rằng mình mạnh mẽ hơn những gì mình từng nghĩ.

Điều khiến mình day dứt nhất không phải là những cơ hội đã bỏ lỡ, mà là đã có lúc mình dành quá ít thời gian cho những người luôn dành cả đời để yêu thương mình. Cha mẹ chưa bao giờ đòi hỏi điều gì lớn lao. Chỉ cần một cuộc gọi hỏi thăm. Một bữa cơm đông đủ. Một lần về nhà mà không quá vội. Càng trưởng thành, mình càng thấy những điều tưởng như rất nhỏ ấy lại là điều khó thực hiện nhất.
Mỗi lần nhìn các con lớn thêm từng chút một, mình bất chợt nhận ra thời gian không chỉ đi qua mình, mà còn đi qua cả những người mình yêu thương. Hôm qua các con còn nắm tay xin bế, hôm nay đã biết tự chạy về phía trước. Bố mẹ ngày nào còn khỏe mạnh, giờ mỗi lần gặp lại đều thấy thêm vài sợi tóc bạc. Thời gian chưa bao giờ dừng lại để đợi bất kỳ ai. Có lẽ vì thế mà mỗi khoảnh khắc được ở cạnh gia đình đều đáng quý hơn mình từng nghĩ.
Mình không còn mong mọi việc đều diễn ra đúng như kế hoạch. Cuộc sống đã dạy mình rằng có những cánh cửa đóng lại để mở ra một con đường khác. Có những lần tưởng như mất đi, cuối cùng lại là cơ hội để tìm thấy điều phù hợp hơn. Không phải mọi điều xảy đến đều như mong muốn, nhưng rất nhiều điều xảy đến lại đúng với những gì mình cần.

Có người hỏi, điều gì làm mình thấy hạnh phúc nhất ở chặng đường này. Mình đã nghĩ đến rất nhiều câu trả lời, rồi cuối cùng chỉ nhớ về một khung cảnh rất bình thường: cả nhà ngồi ăn tối, mọi người kể cho nhau nghe những chuyện rất nhỏ của một ngày. Không có điều gì đặc biệt xảy ra, nhưng ai cũng có mặt. Chỉ vậy thôi cũng đủ khiến mình thấy biết ơn.
Nếu có một điều muốn giữ mãi khi bước vào chặng đường mới, đó không phải là tuổi trẻ. Tuổi trẻ vốn dĩ sẽ qua đi. Điều mình mong giữ là sự tò mò để tiếp tục học hỏi, là lòng tử tế để đối đãi với mọi người, là sức khỏe để còn được đồng hành cùng gia đình, và là niềm tin rằng dù cuộc sống có thay đổi thế nào, mình vẫn sẽ chọn sống đúng với những giá trị đã theo mình suốt bao năm.
Đôi khi mình tự hỏi, điều gì làm nên một cuộc đời đáng sống. Có lẽ không phải những thành tích được người khác nhớ đến, mà là cách mình đã đối xử với những người ở cạnh mình. Một lời cảm ơn nói đúng lúc. Một lời xin lỗi không để quá muộn. Một cái ôm dành cho người thân sau một ngày dài. Những điều ấy không ai ghi vào hồ sơ thành tích, nhưng lại ở rất lâu trong ký ức của những người mình yêu thương.
Và rồi mình hiểu, quãng giữa cuộc đời không phải là nơi để tiếc nuối những gì đã qua, cũng không phải để lo lắng quá nhiều về những điều chưa đến. Đó là khoảng thời gian đẹp nhất để sống chậm hơn, yêu thương nhiều hơn và biết ơn sâu sắc hơn. Bởi sau tất cả những năm tháng miệt mài đi tìm hạnh phúc, mình mới nhận ra hạnh phúc chưa từng ở một nơi thật xa. Nó vẫn luôn ở đây, trong những điều bình dị mà có đôi lúc vì quá bận rộn, mình đã vô tình đi lướt qua.

Bức thư được gấp lại ở đó. Ngoài cửa sổ, nắng vẫn như mọi ngày. Chỉ có mình biết, từ hôm nay, có một điều rất nhỏ đã đổi khác trong lòng.
Ngày mai, mình sẽ bước sang tuổi mới. Mình không còn háo hức như tuổi hai mươi, cũng không còn vội vàng như tuổi ba mươi. Điều mình mong bây giờ chỉ đơn giản là có đủ sức khỏe để đồng hành cùng gia đình, đủ thời gian để làm những điều còn dang dở, đủ bình yên để tận hưởng những điều bình dị và đủ can đảm để sống đúng với những giá trị mình đã lựa chọn.
Hóa ra, khi bước vào một cột mốc mới của đời người.. Đó là lúc mình thôi chạy theo những điều không còn quan trọng, để dành thời gian cho những điều thật sự xứng đáng. Và nếu có một món quà muốn tự dành cho mình ở tuổi mới, thì đó chỉ là lời hứa rất nhỏ: sẽ tiếp tục sống tử tế, tiếp tục biết ơn, tiếp tục yêu thương những người đang ở bên cạnh, và từ hôm nay... cũng sẽ dịu dàng hơn với chính mình.
Đội ngũ
Ekip thực hiện
Phạm Quang Trường
Thuỳ Linh
Nguyễn Hoàng Quân
Đỗ Thị Thanh Hương
Vũ Hoài
Nguyễn Quỳnh Anh
Thắng Văn Cao
Phạm Văn Đại
Ngọc Mai
Đang kiểm tra…
Cuối bài
Và những khung hìnhcòn lại
Lướt nhanh qua album — chạm vào một ảnh để xem trọn khung hình.
Hãy nhìn thật kỹ. Từ lúc album xuất hiện, những khung hình sẽ mờ dần trong 30 giây — như một ký ức không được giữ lại.
Thời gian cứ đi, mang theo mọi điều. Chỉ những khung hình còn nhớ ta đã từng hạnh phúc thế nào.
Ký ức vừa đi qua
Thời gian làm mọi điềuphai dần
Nhưng một bức ảnh có thể đưa ta trở lại — với ánh mắt, nụ cười và cảm xúc gần như vẫn còn nguyên vẹn.
Đọc thêm câu chuyện
Những hành trình khác
Khi bạn sẵn sàng
Câu chuyện của bạn
bắt đầu ở đây
Để lại thông tin, ekip Gạo Nâu sẽ liên hệ lắng nghe câu chuyện của bạn và tư vấn concept phù hợp — không vội vàng, không áp lực.
Hoặc liên hệ trực tiếp:



